Tác giả: Mĩ Bảo
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341513
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1513 lượt.
.
Linh Tố ngẫm nghĩ rồi tự châm biếm, nếu năm đó Lâm Lang không chết, thì cô sẽ không quen biết Bạch Khôn Nguyên. Đối với cô mà nói người nhà Bạch gia chỉ là những kẻ xa lạ.
Rằm Trung Thu, giám đốc Cố là người hào phóng, chẳng những tặng nhân viên bánh trung thu cao cấp, mà còn phát cho mỗi người một bao lì xì.
Một đồng nghiệp nói: “Giám đốc hôm nay vui vẻ lắm, nghe nói một người bạn đã lâu không gặp của giám đốc vừa về nước.”
“Chính là người đàn ông vừa bước vào sao? Dáng vẻ của anh ta làm mình liên tưởng đến đại hiệp Tiêu Phong.”
Linh Tố khẽ run tay, tách trà suýt nữa trào ra ngoài.
Đúng là thần hồn nát thần tính mà.
Linh Tố thầm cười nhạo mình, đứng dậy bước vào phòng trà nước. Sau lưng đột nhiên có người gọi: “Linh Tố?”
Nhất thời cô tưởng mình bị ảo giác nên vẫn tiếp tục bước đi. Nhưng chưa đi được hai bước thì một lực mạnh xoay cô lại.
Trước mặt là một người đàn ông có mái tóc dày rậm và làn da bánh mật, áo jacket phảng phất mùi thuốc lá nhàn nhạt, khuôn mặt anh tuấn nở nụ cười mừng vui rạng rỡ.
Linh Tố run run ngón tay chỉ anh ta: “Anh… anh… là Bạch Sùng Quang?”
Người này như vừa chui từ dưới đất lên vậy.
Bạch Sùng Quang cười ha hả, dùng sức ôm chặt Linh Tố, luồng khí trong phổi cô bị đẩy hết ra ngoài.
“Suýt nữa thì không nhận ra em rồi! Em đã cao hơn, xinh đẹp hơn! Vẫn sống tốt chứ? Có nhớ anh không?”
Bạch Sùng Quang vẫn phóng khoáng hào sảng như xưa.
Cố Nguyên Trác tò mò hỏi: “Hai người quen nhau à?”
“Bạn cũ đó.” Bạch Sùng Quang cười đáp: “Sao, cô ấy là nhân viên của anh à?”
“Tiểu Thẩm là vị tướng đắc lực của tôi đó.”
Bạch Sùng Quang không khỏi tự hào: “Linh Tố của chúng tôi giỏi giang từ tấm bé.”
Linh Tố bị anh ôm trong lòng, giống như con gà bị chim ưng quắp chặt, toàn thân đau nhức, nhưng cô lại rất thích sự chào đón nồng nhiệt này.
Bạch Sùng Quang ôm cô kéo ra ngoài, “Nào, anh Bạch mời em một bữa nhé, hôm nay chúng ta phải uống cho đã mới được.”
Cố Nguyên Trác vội hỏi: “Còn mình thì sao?”
Bạch Sùng Quang phủi tay: “Hôm khác đi. Hôm khác nhất định mời cậu.”
Cố Nguyên Trác cười mắng: “Mê sắc quên bạn!”
Linh Tố không có quyền phát ngôn, cô bị đưa thẳng đến một quán ăn Tứ Xuyên rất đông khách ngay gần đó.
Lúc này Bạch Sùng Quang không chịu nổi nữa, miệng thưởng rượu, mắt nhìn Linh Tố chăm chú, làm cô sởn hết cả gai ốc.
Linh Tố hắng giọng hỏi: “Anh về nước từ khi nào thế?”
“Mới xuống máy bay hôm qua. Anh được nghỉ phép, thuận đường ghé qua thăm Nguyên Trác. Anh ta là đàn anh hồi đại học. Không ngờ lại gặp được em.” Bạch Sùng Quang cười, “Mấy năm nay, lúc nào anh cũng nhớ đến em.”
Linh Tố mỉm cười với anh: “Em sống tốt lắm. Anh thì sao?”
“Anh làm về nhiếp ảnh.”
Linh Tố trợn tròn hai mắt.
Bạch Sùng Quang dịu dàng nhìn cô: “Thật là nhớ nhung biểu cảm ngây thơ đáng yêu này của em.”
Linh Tố đỏ mặt: “Đừng nói quanh. Bây giờ anh là nhiếp ảnh gia sao?”
Bạch Sùng Quang rút xâu chìa khóa ra, chỉ vào một biểu tượng trên đó: “Anh làm ở đây.”
Trên móc chìa khóa là một biểu tượng không xa lạ gì.
“Tạp chí Địa lý quốc gia?” Linh Tố vỗ tay, “Anh cừ quá!”
Bạch Sùng Quang giơ tay làm bộ định búng trán cô.
Linh Tố mỉm cười né tránh, cô hỏi tiếp: “Công ty của anh thì sao? Chẳng lẽ công ty nhỏ hồi đó đã phá sản rồi sao?”
Bạch Sùng Quang đáp: “Không phá sản, nhưng anh không muốn làm nữa. Lời lãi thì ít mà phải tốn công tốn sức, chán lắm. Anh chỉ là một cậu ấm lười nhác, hưởng lợi nhuận từ cổ phiếu cũng đủ ăn đủ mặc rồi, thế nên đành bằng lòng với kiếp lang thang.”
Linh Tố cười: “Than gì nữa? Biết bao người mơ có được cuộc sống như thế.”
Bạch Sùng Quang hỏi: “Em thì sao?”
“Em à? Đi học, tốt nghiệp, đi làm. Chẳng có gì đáng để nói cả.”
Anh mắt Bạch Sùng Quang trở nên sâu thẳm: “Em đã thay đổi nhiều rồi.”
“Em đã già đi sáu tuổi mà.”
“Không. Em đã cởi mở hơn, có khí chất hơn, tự tin hơn. Toàn thân phát ra hào quang.”
Linh Tố cười trừ: “Không đâu. Chỉ tại anh chưa nhìn thấy bộ dạng nhem nhuốc từ đầu tới chân lúc đo đạc tại công trường của em thôi.”
Bạch Sùng Quang nói: “Lúc qua đời, chị dâu đã để lại một phần tài sản cho em.”
Linh Tố gật đầu: “Em rất bất ngờ.”
Bạch Sùng Quang đốt một điếu thuốc, “Hôm đó chị ấy đột nhiên tỉnh táo trở lại, lần lượt gọi tên từng người, chuyện xảy ra trong mấy năm trời dường như chị ấy cũng biết cả. Có lẽ đó chính là hồi quang phản chiếu mà người ta hay nhắc đến, sau khi lập xong di chúc, đêm đó chị ấy đã trúng gió qua đời.”
Không khí quanh bàn ăn chìm trong im lặng.
Hồi lâu sau, Linh Tố mới nói: “Không ngờ dì ấy lại nhớ đến em.”
Ánh mắt Bạch Sùng Quang khẽ lay động, “Ai có thể quên được em chứ?”
Linh Tố bối rối ho khẽ: “Bọn họ… bọn họ xảy ra chuyện rồi, anh có biết không?”
Bạch Sùng Quang không hiểu: “Bọn họ nào? Xảy ra chuyện gì?”
Linh Tố ngẩng đầu: “Anh không biết sao?”
“Biết cái gì?”
“Ôi!” Linh Tố lắc đầu, “Anh trở về đúng lúc lắm. Hai đứa con của vợ chồng Bạch Khôn Nguyên bị bắt cóc rồi.”
Bạch Sùng Quang lập tức ngồi thẳng ng