XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngại Gì Lên Giường

Ngại Gì Lên Giường

Tác giả: Lưu Tam Tam

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341988

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1988 lượt.

ngoài cửa đông nghịt cả một mảng lớn. Đám người thấy cô gái mặc quần áo bệnh nhân thò đầu ra lập tức nháo nhào lên, mặt cô xuất hiện vạch đen, nhớ tới hôm trước cô đến khoa não tìm Đào Duy Hiên có trông thấy cảnh tượng này, cảnh tượng hiện tại thật sự là không kém lúc đó.
Thời gian trôi qua thực vui vẻ nha, khi đó sao lại không nghĩ đến chuyện sẽ sống chung với Tống Lương Thần nhỉ? Nguy hiểm thật, một người đàn ông tốt như vậy thiếu chút nữa cô đã bỏ lỡ rồi. Bảo bối ở trong bụng của cô cũng tán thành mà giật giật, Hứa Tử Ngư vội vàng lôi Tiểu Bạch đỡ mình trở về phòng bệnh. Từ khi ngã bệnh đến nay bảo bối ở trong bụng đều rất ngoan, đây cũng là lần tiên con động rõ ràng như vậy. Cô ngồi ở trên giường đưa tay vuốt ve nơi mà con cô mới đụng trúng, giống như đang thực hành bài dưỡng thai bằng cách xoa bụng mà cô đã học từ bác sĩ, nhẹ nhàng nhấn cùng bảo bối động.
"Ah, chị Tiểu Ngư, chị đang làm gì thế?" Tiểu Bạch nhìn Hứa Tử Ngư đang ấn bụng rồi lại sờ sờ, một hồi sờ chỗ này một lúc thì ấn chỗ khác, cô lại gần nhìn một chút, Hứa Tử Ngư giải thích với Tiểu Bạch đây là động tác hộ trở hoạt động của bảo bảo, ngay lập tức Tiểu Bạch cảm thấy điều đó rất là thần kỳ, thì ra là bảo bảo ở trong bụng cũng đã biết chuyện bên ngoài rồi.
Hai người đang nói chuyện, bỗng nhiên điện thoại của Hứa Tử Ngư vang lên.
"Là chú Giải sao?"
Giải Triều Chính biết Hứa Tử Ngư ngã bệnh nên đến bệnh viện thăm cô. Mấy hộ vệ vạm vỡ với gương mặt lạnh lùng trước đây đi theo hắn nay đều thay đổi cả, đều là mặc quần đùi áo thun in hoạt hình, một đám người mặc trang phục quái dị như vậy xuất hiện, khiến cho người phụ trách an ninh ở đây Phùng Bác Tường không thể tưởng tượng nổi. Thân phận của Giải Triều Chính không phải là thân thích cũng không phải là bạn bè, khí thế bừng bừng kia lại càng không giống đến đây để nịnh bợ Tống Lương Thần, nhất thời hắn không biết phải xử lý như thế nào, không thể làm gì khác hơn là lễ phép ngăn Giải Triều Chính cùng đám vệ sĩ kia lại ở bên ngoài.
Đám cận vệ mới đến này đều là thanh niên đầy nhiệt huyết, nhìn thấy ông chủ Giải Triều Chính của mình bị đối xử như thế thiếu chút nữa là cởi áo thun ra xông lên ẩu đả rồi. Dĩ nhiên đối với Giải Triều Chính mà nói, xông vào cũng không là vấn đề gì cả, nhưng hắn lo lắng sẽ kinh động đến Tiểu Ngư, cho nên hắn liền khoát tay ngăn hộ vệ lại, lấy điện thoại di động ra gọi cho Hứa Tử Ngư.
Hứa Tử Ngư nhanh chóng đi ra ngoài dẫn Giải Triều Chính vào. Đi vào cùng với hắn còn có một người to cao khác —— Mặc quần đùi áo thun kéo theo đôi dép lê chính là Tiểu Ngô . Tiểu Ngô xách theo rất đồ nhiều ăn vặt, không biết Giải Triều Chính nghe tin tức từ đâu mà biết rõ bệnh tình của cô, còn đặc biệt chọn những món thích hợp cho bệnh nhân cao huyết áp nữa.
Gần đây Hứa Tử Ngư cũng đã quen thuộc với Giải Triều Chính, cô biết mình càng không khách sáo thì ông ấy lại càng vui vẻ, cho nên Hứa Tử Ngư vội kéo Tiểu Bạch lại gần mà chia sẻ thức ăn với cô ấy, còn lấy thân phận của bệnh nhân mà ép buộc Giải Triều Chính cùng ăn với mình nữa. Tiểu Bạch cũng là một kẻ dở hơi, cô lôi những chuyện của người trẻ tuổi gần đây ra mà nói, ba người vừa ăn vừa nói nói cười cười, một cảnh tượng hết sức vui vẻ.
Tống Lương Thần dẫn theo hai nhóm chuyên gia dinh dưỡng tổng cộng là mười hai người cộng thêm một phiên dịch, thời điểm hắn cùng nhóm chuyên khoa dinh dưỡng tiến vào phòng bệnh, chính là trông thấy hình ảnh này. Đây cũng là lần đầu hắn gặp mặt Giải Triều Chính sau khi trở về nước, ông ấy già hơn trước rất nhiều, mái tóc cũng đã hoa râm, nhưng hiện tại cười rất vui vẻ. Ông ấy cười đến hai mắt nhíu lại, từ trước đến nay Tống Lương Thần cũng chưa có thấy hắn cười qua.
Giải Triều Chính thân thiết với Tiểu Ngư như vậy từ khi nào vậy? Tống Lương Thần tránh né ánh mắt của Giải Triều Chính, hắn nhìn về phía Hứa Tủ Ngư còn đang ở đó cười nói vui vẻ. Khi Hứa Tử Ngư kịp nhận ra thì dọa cô sợ hết hồn, trong lòng thầm than không xong rồi, sao lại quên mất chuyện này chứ, cô nhất thời thu hồi gương mặt tươi cười của mình lại, khép nép nhìn Tống Lương Thần. Tống Lương Thần biết rõ cô đang lo lắng bản thân mình sẽ tức giận, hắn sợ ảnh hưởng đến huyết áp của cô, trong lòng chỉ thở dài một tiếng, bước tới nắm lấy tay của cô sau đó nhẹ nhàng vỗ vỗ.
Dẫn đầu đoàn chuyên khoa dinh dưỡng quốc tế đặc biệt tiến lên cẩn thận hỏi thăm bệnh tình của Hứa Tử Ngư, một lát sau có một bác sĩ mái tóc xù đôi mắt xanh lấy máy đo huyết áp ra đo cho Hứa Tử Ngư. Đây đều là những chuyên gia trong lĩnh vực này, tên tuổi của người nào cũng đều nổi tiếng cả nhưng rất hiếm khi họ tụ tập lại chung một chỗ để nghiên cứu và hội chuẩn bệnh, mọi người cũng không đợi Tống Lương Thần nói những người này đều tự chia nhau ra chẩn đoán bệnh. Chuyên gia chính là chuyên gia, khi thảo luận vấn đề đều là dùng thuật ngữ chuyên dụng, cho dù họ nói tiếng Trung Hứa Tử Ngư cũng nghe không hiểu, đằng này còn dùng cả tiếng Anh, tiếng Nhật còn có tiếng Đức nữa.
Hứa Tử Ngư bị vây ở chính giữa, làm các loại kiểm tra hỏi thăm cũng cả một t