Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngại Gì Lên Giường

Ngại Gì Lên Giường

Tác giả: Lưu Tam Tam

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1342102

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2102 lượt.

tra nha." Ánh mắt của Hứa mẹ liền sáng lấp lánh.
"Có không? Sao con lại không cảm thấy." Hứa Tử Ngư nhìn mẹ cô, sau đó đầu của cô bị mẹ vỗ cho một cái :"Có một người đàn ông tốt như vậy mà con còn không chịu yêu sớm, đúng là quá lãng phí đó!"
"Mẹ! Nếu con yêu sớm thì có thi lên được đại học sao?" Thời điểm bắt đầu hoc cấp ba các bậc phụ huynh đếu là thúc giục con cái của mình không được yêu sớm, ngược lại Hứa mẹ từ thời cô học cấp hai vẫn luôn nói cô không được vội vàng. Hứa Tử Ngư yên lặng suy nghĩ, cũng may năm đó cô bị áp lực quá nên vẫn không có yêu đương sớm, nếu không cô còn ngồi đây được sao a a a.
"Cũng đúng, nhưng cậu bé này thật sự đối với con rất tốt đó." Hứa mẹ nói :"Khi con ở trong trường học ngã chân, chính là cậu ta cõng con đến bệnh viện! Đáng tiếc khi ba mẹ vừa đến bệnh viện thì cậu ta đã trở về trường rồi, ba mẹ còn chưa kịp nói lời cảm ơn nữa. Sau đó cậu ấy còn đến thôn của chúng ta để thăm con, khi đó mẹ liền cảm thấy cậu ấy có ý với con. Nhưng nhìn qua thì điều kiện của đứa bé đó quá tốt đi, mẹ nghĩ cậu ấy hẳn không thể nào coi trọng con nha. . . . . ."
"Mẹ!" Bà là mẹ ruột của mình sao? Mắt của Hứa Tử Ngư chứa nước mắt im lặng nghĩ :"Thật ra thì việc anh ta cõng con đến bệnh viện cũng chính là thầy giáo nhờ anh ấy thôi."
"Mẹ nghe bác sĩ nói, cậu ta cõng con đến bệnh viện, sau đó còn chạy lên chạy xuống để đóng tiền viện phí." Hứa mẹ dừng một chút :"Nếu là bạn học bình thường mà bị thương, thầy giáo yêu cầu cậu ta đưa đi bệnh viện, thì cậu ta có dùng quan hệ của gia đình mình không?"
"Quan hệ như thế nào?"
"Mẹ có nghe cậu nhóc cũng bị ngã gãy tay mà nằm cùng phòng với con nói, khi con được đưa vào bệnh viện tình hình rất là nguy hiểm, nếu như không cẩn thận sẽ để lại tàn tật. Cậu bé đưa con đến đã chạy ra ngoài gọi điện thoại, sau đó thì bên Viện Quốc Vụ điều một bác sĩ chuyên khoa chỉnh hình đến, mà vị bác sĩ đó chỉ chữa cho một mình con mà thôi."
"Bác sĩ chuyên khoa lợi hại như vậy không phải là ba mẹ tìm cho con sao?"
"Khi ba mẹ đến bệnh viện thì bác sĩ cũng vừa bó chân lại cho con xong, với lại khi đó ba mẹ nào có bản lãnh lớn như vậy chứ."
"Vậy sao. . . . . ." Hứa Tử Ngư gật đầu một cái, như có điều suy nghĩ.
"Mẹ nói cho con biết, một người tốt như vậy không dễ dàng mà có tìm thấy đâu, con phải biết đủ đó." Giọng nói của Hứa mẹ không tầm thường mà nói, Một lần nữa Hứa Tử Ngư gật đầu :"Con biết rõ rồi, mẹ."
( Thích ghê ....)






Tiểu Ngư đi xem mắt . . .
Bên ngoài trời cũng đã tối rồi, tiếng dế kêu từ bên ngoài truyền vào, trong phòng máy quạt cứ như vậy mà quay nhưng không khí vẫn có chút nóng nực, Hứa mẹ cầm cái quạt giấy mà quạt, nói với Hứa Tử Ngư :"Ngày mai con đừng đi xem mắt nữa, để mẹ nói ba đi nói với bác trưởng thôn một tiếng."
"Không được đâu mẹ, chúng ta cũng đã bàn với người ta rồi, nếu hủy bỏ không phải sẽ rất không tốt sao?"
"Vậy thì phải làm sao bây giờ, không lẽ để Lương Thần đứng nhìn con đi xem mắt sao?"
"Cũng không phải nha, những chuyện này con đã bàn với anh ấy rồi, không có chuyện gì đâu."
Ăn sáng xong Hứa Tử Ngư liền chui vào trong phòng bắt đầu hóa trang, tìm trang phục, sau đó lại suy nghĩ xem mình sẽ nói cái gì, đi xem mắt ở nông thôn bình thường chính là gia trưởng sẽ dẫn người đi xem mắt đến, đầu tiên người thân của hai nhà và người làm mai ở đó nói vài câu, gia trưởng cũng xem một chút nhân phẩm và bộ dáng của đối phương, sau đó lui đi để cho nam nữ lớp trẻ nói chuyện, hai người tâm sự và nói chuyện tâm tình xem có thể tiến tới với nhau hay không. Cả quá trình thật là có rất nhiều lúng túng.
Khi còn nhỏ Hứa Tử Ngư có thấy qua hàng xóm xem mắt, hiện tại đến lượt mình quả thật đúng là có chút sợ, nhưng mà đã đồng ý rồi hiện tại cũng không tiện bỏ cuộc nửa chừng. Cũng may lần này là bên kia đến nhà cô.
Không tới mười giờ, người làm mai liền mang theo anh phỏng vấn đến nhà cô, Hầu Oánh Oánh vội vàng chạy đến gọi Hứa Tử Ngư ra, nhưng sau khi thấy Hứa Tử Ngư mở cửa ra khỏi phòng, cô cảm thấy giật mình. Trên người của Hứa Tử Ngư màu sắc sặc sỡ, nào là xanh lá và màu đỏ thẩm nha!
Hứa Tử Ngư nhìn cô rồi chớp chớp mắt, sau đó ngoe nguẩy hai bím tóc được cài mấy bông hoa màu vàng, rồi lắc lư đi ra khỏi phòng. Hầu Oánh Oánh nhìn một màn này cảm thấy Hứa Tử Ngư rất giống đèn tín hiệu giao thông ở trong thành phố.
Rốt cuộc cũng nhìn thấy được hình tượng thật của anh phỏng vấn, thật không ngờ hình tượng thật của hắn rất đáng phải xem lại một chút, khuôn mặt của hắn không có góc cạnh; mắt lỗ mũi miệng đều là rất lớn, giống như đang chen lấn trên gương mặt của hắn vậy, thật sự không giống trong hình chút nào. Ngược lại anh phỏng vấn nhìn thấy cô thì thiếu chút nữa từ trên ghế nhảy dựng lên, nhịn nửa ngày mới hỏi hình của cô trên album có phải đã qua chỉnh sửa hay không.
Người nhà của cô cũng bụm miệng cười nói không ra lời, người nhà của anh phỏng vấn cũng khiếp sợ quan sát Hứa Tử Ngư, nhất thời không khí thật nặng nề. Duy chỉ có bá