XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngại Gì Lên Giường

Ngại Gì Lên Giường

Tác giả: Lưu Tam Tam

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1342106

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2106 lượt.

g thì hắn lại nhảy vào, làm như vậy là kiểu gì đây chứ, muốn cướp công của bà sao!






Người đàn ông cực tàn khốc . . .
Hứa Tử Ngư là học ngành quảng cáo ra, biết rõ quảng cáo tạo nên hình tượng và thực tế luôn tồn tại sự chênh lệch nhất định, nhưng có lúc sự chênh lệch ấy quá lớn không khỏi khiến cho người khác tiếp thu không nổi.
Giống như hiện tại so với trong ấn tượng của cô, xe Land Rover là một dòng xe đặc biệt dành cho phái nam, cao lớn và uy mãnh có thể đi lại trên mọi địa hình, bánh xe cứng rắn lăn trên đá sỏi băng qua làn mưa dàn giụa, dù con đường có bùn lầy thế nào cũng không hề có trở ngại, rất bá đạo rất tàn khốc. Nhưng lúc này đây Tống Lương Thần đang lái một chiếc Land Rover với tốc độ rùa bò 60km/h ung dung chạy trên đường lộ, bị một chiếc xe máy nhỏ vượt qua mặt, Hứa Tử Ngư cảm giác hình như mình không phải đang ngồi trên xe Land Rover, mà là tịch mịch.
Cô muốn cười nhạo tài nghệ lái xe của Tống Lương Thần, nhưng lại nhịn được, bởi vì cô đang giận hắn nha.
Chuyện là sau khi đã tiễn cả nhà anh phỏng vấn về nhà, mọi người đều đang rất vui vẻ, nhưng hắn lại cố tình vào lúc đó mà muốn nói chuyện với cha mẹ của cô, hắn nói :“Thật ra thì Tiểu Ngư đã mang thai.”
"Sao, tại sao ba mình lại đánh cậu chứ?"
Lại nói buổi sáng Tống Lương Thần đi ra ngoài, Hứa Tử Ngư nghe hắn kể lại, nói có một xí nghiệp lớn chuyên thu mua gỗ nhà cô, đã nợ tiền gỗ của Hứa gia mấy năm rồi vẫn không thấy trả, Tống Lương Thần chủ động xin đi đòi nợ giúp, kết quả hai người đi vào đó chưa tới nửa giờ liền đem toàn bộ tiền nợ thu lại. Sau đó Hứa Tử Kiện phụ trách lái xe về nhà, nhắc đến chuyện này giống như một truyền kỳ vậy, đây rõ ràng là công thần nha, tại sao lại đánh hắn chứ?
". . . . . . Mình nói với cha cậu là cậu mang thai."
"Cái gì? Cậu nói với ba của tôi?"
"Ừh."
". . . . . . Biết sẽ bị đánh mà cậu còn dám nói."
"Sao vậy." Tống Lương Thần nghiêng đầu sang quan sát cô :"Đau lòng hả?"
"Nói bậy, ai đau lòng chứ!"
"Nói sớm thì cậu mới có thể an tâm, mình cũng được an tâm hơn."
"Vậy sao lúc về nhà sao lại nói thêm một lần nữa vậy?"
"Ba cậu dạy mình, ông ấy nói nếu như nói với ông ấy trước thì mẹ của cậu sẽ tức giận . . . . . ." Nhất thời Hứa Tử Ngư hết ý kiến, đây chính tình cảm giữa đàn ông với nhau đó, đánh xong lập tức đứng chung một chiến tuyến với nhau, còn nghĩ kế cho hắn nữa :"Ba cậu còn nói sẽ để cho mình chăm sóc cậu thật tốt, đem cậu giao cho mình."
"Ba ta cũng thiệt là, còn nói càn." Hứa Tử Ngư nói như vậy thôi, nhưng hai mắt của cô cũng đã đỏ lên rồi.
"Ngốc quá." Tống Lương Thần đưa tay nhéo má của Hứa Tử Ngư.
"Cậu mới ngu ngốc." Hứa Tử Ngư hất tay của hắn ra, mắt quét qua mặt của hắn. Một cái tát này, là hắn đã thay cô chịu rồi.
Vừa vặn lúc này có một chiếc xe kéo nhỏ đang chở cọc gỗ từ bên trái vượt qua xe của hắn, Hứa Tử Ngư bĩu môi nói :"Mình còn tưởng rằng mãnh hổ xa lộ này sẽ chạy rất nhanh chứ, ai ngờ xe của cậu chạy còn chậm hơn chiếc xe chậm nhật của thôn mình nữa. . . . . ."
"Mình vẫn cảm thấy, đàn ông có thể bảo vệ tốt người nhà của mình, mới chính là mạnh mẽ." Người ngồi ở vị trí ghế lái nói xong tinh thần cũng tụ hội lại nhìn về phía trước mặt đường, sau đó nói :"Tiều Ngư, mình biết rõ gần đây cậu bị ép đến quá chặt rồi."
Cho phép Tử Ngư nghiêng đầu nhìn một chút nói :"Cậu cũng biết là quá chặt sao, cậu cố ý phải không! Lúc đi học thật không có nhìn ra, bản chất nội tâm của cậu chính là như vậy!"
"Nội tâm cái gì chứ?"
"Chính là —— Trong mắt chợt lóe ra một chủ ý xấu."
"Nào có cậu cứ khoa trương như vậy không!" Trước mặt đã đến đoạn đường đang sửa, Tống Lương Thần chậm rãi cho xe xếp hàng vào đoàn xe rồi nói :"Tiểu Ngư, chúng ta thử ở chung một chỗ xem, có được hay không?"
"Mình cũng không biết nữa, trong lòng có chút loạn." Hứa Tử Ngư nói :"Vốn dĩ mình muốn về nhà để được yên tĩnh suy nghĩ, nhưng từ lúc cậu xuất hiện mình cũng không có thời gian để nghĩ nữa, hai hôm nay bận đến chóng mặt."
"Không sao, sau khi chúng ta ở chung một chỗ, cậu có thể từ từ suy nghĩ tiếp." (diepdiep: anh này khôn thấy ớn, khi đó còn suy nghĩ cái gì nữa chứ.)
"Lúc ở nhà nói những chuyện đó đều là lừa gạt ba mẹ thôi, chuyện ở cùng một chỗ với cậu, mình thấy nên để từ từ rồi hãy nói đi!"
"Từ từ cái gì nữa chứ" Tống Lương Thần nói :"Một mình cậu sống ở đó mình thấy không yên lòng. Thêm mấy bữa bụng của cậu càng ngày càng lớn lên, một mình biết phải làm sao đây?"
"Mình không sao, chẳng phải bây giờ vẫn chưa nhìn ra sao?"
"Hứa Tử Ngư, sao cậu vẫn cứ như vậy chứ? Cậu nghĩ một chút đi, thêm mấy bữa nữa bụng của cậu sẽ lớn lên, nếu đồng nghiệp ở công ty hỏi thì cậu sẽ trả lời như thế nào? Một mình cậu nấu cơm đi chợ, làm sao leo lên leo xuống cầu thang đây, tính của cậu lại hay xúc động như vậy, mỉnh ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ tới!"
"Tống Lương Thần, cậu có biết hay không, cậu như vậy khiến mình rất tức giận nha! Mình cũng biết rõ theo lẽ thường mà nói, một ng