pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngại Gì Lên Giường

Ngại Gì Lên Giường

Tác giả: Lưu Tam Tam

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1342006

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2006 lượt.

nói thành lời, hốc mắt có chút nóng, cô để đôi đũa xuống, cúi đầu.
"Chẳng phải đã đói lắm rồi sao, mau ăn đi, kẻo đó bụng đó."
"Sao thế, không hợp khẩu vị àh?"
Hứa Tử Ngư gật đầu một cái, một mình đến phòng vệ sinh.
Nhìn vào trong gương mắt của cô có chút sưng, chóp mũi có chút đỏ, dùng nước lạnh vỗ vỗ mặt, cô nhìn hình ảnh mờ mịt của mình trong gương, không biết nên đi con đường nào. Mấy ngày nay cô thấy mình càng ngày yếu đuối, như vậy thật không tốt.
Lúc cô trở lại phòng ăn, Tống Lương Thần đang ngồi ở trên ghế :"Mau ăn cơm đi." Hứa Tử Ngư gật đầu một cái, trở lại chỗ ngồi.
Vừa nãy cổ họng của cô còn cảm thấy như có cái gì đó chặn lại, bây giờ đã bị nước mắt cuốn trôi hết rồi, lập tức cảm thấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Hứa Tử Ngư gắp đồ ăn bỏ vào trong chén của Tống Lương Thần. Nói thật, tay nghề của Tống Lương Thần quả thật không tệ, hắn nấu ngon hơn so với đầu bếp ở bên ngoài.
"Hương vị thế nào?" Tống Lương Thần tròn mắt nhìn cô, giống thầy giáo chờ câu trả lời từ học trò nhỏ vậy.
Hứa Tử Ngư hé miệng cười nói :"Ăn rất ngon."
"Người nào lúc nãy vừa khóc vừa cười, làm giật cả mình." Tống Lương Thần làm bộ vỗ ngực một cái, rồi gắp rất nhiều thức ăn cho cô, sau đó còn bản thân mới từ từ ăn cơm.
"Thế nào, nhìn thấy gian nan thì cứ suy nghĩ lại đi." Hứa Tử Ngư nuốt cơm trong miệng xuống rồi nói :"Thật ra thì mình rất tùy hứng, đừng vì vẻ bề ngoài dịu dàng của mình mà bị mê hoặc."
"Dịu dàng?" Cơm trong miệng của Tống Lương Thần chút nữa là nuốt đến khí quản rồi :"Quen biết cậu gần mười năm rồi, cũng chưa bao giờ thấy cậu dịu dàng qua."
"Mình ở nhà không dịu dàng sao?" Hứa Tử Ngư nổi đóa.
Tống Lương Thần suy nghĩ rồi nói :"Quả thật, lúc cậu ở nhà rất biết điều, nhưng sau khi rời nhà liền thay đổi không giống chút nào nữa."
"Mình cũng cảm thấy như vậy" Hứa Tử Ngư gắp cho Tống Lương Thần một miếng đậu hũ rồi nói :"Đừng mải nói chuyện, cậu cũng ăn nhiều một chút đi."
Tống Lương Thần gắp miếng đậu hủ còn chưa bỏ vào trong miệng liền cười, thấy như vậy Hứa Tử Ngư giống mèo xù lông "Ah, cậu cười cái gì thế, dáng vẻ thật lạ."
"Không có nha" Tống Lương Thần đem miếng đậu hũ bỏ vào trong miệng, vui vẻ nhai, sau đó mới nói :"Ăn được miếng đâu hủ của cậu, mình thật sự thấy rất vinh hạnh."
"Ah, cậu là tên lưu manh!" Hứa Tử Ngư tiện tay ném một chiếc đũa về phía hắn, nhưng lại bị Tống Lương Thần một phát liền bắt được nói :"Chưa nghe nói qua sao, lưu manh biết võ thuật, ai cũng không ngăn được."
Lúc này Hứa Tử Ngư cười sặc sụa.
Tống Lương Thần thấy cô tràn đầy nụ cười rốt cuộc cũng yên tâm, lấy một đôi đũa khác đưa cho cô :"Được rồi, ăn nhanh lên một chút, sắp nguội rồi."
Sau khi ăn xong Hứa Tử Ngư chủ động dọn dẹp chén đũa, còn nói nếu Tống Lương Thần đã nấu cơm thì cô phải rửa chén. Tống Lương Thần gật đầu một cái nói :"Đừng để quần áo bị dính bẩn, mặc tạp dề vào đi."
Lúc nãy Hứa Tử Ngư dọn dẹp thức ăn nên tay cũng đã bị dính dầu, đang đưa tay ở trước vòi nước mà rửa.
"Để mình giúp cậu mặc vào nhé." Tống Lương Thần cởi cái tạp dề từ trên người xuống. Hứa Tử Ngư gật đầu một cái, nghiêng người hất mái tóc dài qua một bên, lộ ra cái cổ trắng để cho Tống Lương Thần mặc tạp dề vào dễ dàng. Sau khi mặc tạp dề vào Hứa Tử Ngư cũng có chút buồn bực, cô phải thu cái dây lên mới không để cho vạt của tạp dề lết xuống đất —— Tạp dề này là của Tống Lương Thần size XXL, mặc ở vào người Hứa Tử Ngư size S, thật sự có chút không hợp.
Hứa Tử Ngư mặc cái đầm màu xanh lục, cô cúi đầu lộ ra cái cổ mảnh mai trắng noãn. Tống Lương Thần ở phía sau giúp cô thắt dây sửa tới sửa lui. Từ phía sau truyền tới hơi thở của hắn khiến cho Hứa Tử Ngư cảm thấy nhột, cảm giác như thế vốn là không được tự nhiên, nhưng hắn như không phát hiện ra điều gì không ổn. Rốt cuộc cô cũng không chịu đựng nổi, hơi né tránh cái cổ đang bị hô hấp của hắn tập kích, nhưng bởi vì dây tạp dề vẫn còn ở trong tay của hắn, theo quán tính giật lùi về phía sau, cô ngã vào trong ngực của Tống Lương Thần. Tống Lương Thần vội vàng ôm lấy cô, bạn học Hứa Tử Ngư lần này là mạnh mạnh mẽ mẽ ngã vào trong ngực người ta, ôm ôm ấp ấp yêu thương.
"Chấn thương sọ não . . . . . ." Hứa Tử Ngư đưa tay xoa cái ót, "Cậu luyện tập cái gì thế, sao lại cứng như vậy chứ."
Một bàn tay từ phía sau giữ lấy đầu của cô, mượn ánh đèn để nhìn một chút, một hồi lâu mang theo giọng cười từ phía sau truyền đến :"Tiểu Ngư, cậu thấy đậu hủ vừa nãy không đủ àh, còn muốn cho mình thêm chút nữa sao?"
Hứa Tử Ngư mặt đỏ lên :"Cậu . . . Cậu . . . Cậu, dám giở trò lưu manh."
Người đứng phía sau vô cùng uất ức nói :"Rõ ràng là cậu giở trò lưu manh trước nha, nãy giờ mình vẫn không có nhúc nhích."
Cái mặt mo của Hứa Tử Ngư càng đỏ hơn, tránh thoát khỏi lồng ngực của hắn rồi nói :"Tránh qua một bên đi, mình phải rửa bát rồi."
Tống Lương Thần đứng phía sau thấy lỗ tai cô đều đỏ lên, trong lòng cảm thấy mềm mại. Hắn không nói gì, chỉ là khoanh tay dựa người vào tường, đứng một bên nhìn ngắm cô.
Hứa Tử Ngư mang đôi găng tay cao su vào, s