Mã Văn Tài Ngươi Đáng Đánh Đòn
Tác giả: Lưu Tam Tam
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342004
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2004 lượt.
ười phụ nữ độc thân mà lớn tuổi như mình nếu gặp được một đối tượng tốt như vậy, đáng lý mình nên hấp ta hấp tấp đồng ý ở chung một chỗ với cậu; Mình và cậu có con, cậu nguyện ý chịu trách nhiệm, mình cũng nên ở chung một chỗ với cậu; Cha mẹ và người nhà của mình đầu thích cậu, làm một đứa con gái ngoan thì không nên để cho người nhà lo lắng, cho nên mình nên ở chung một chỗ với cậu . . . . . . Nhưng mình chính là rất tức giận!"
"Tiểu Ngư" Tống Lương Thần bất đắc dĩ xoay người, từ sau khi rời khỏi nhà thì cô lập tức hoa thân thành con nhím :"Mình không muốn ép cậu, nhưng bây giờ là tình huống. . . . . ."
"Mình biết rõ cậu muốn tốt cho mình, nhưng thật sự mình rất chán ghét." Hứa Tử Ngư thở dài một cái dựa người vào ghế mà nói :"Tống Lương Thần, cho mình thêm chút thời gian để suy nghĩ đi, một chút thôi." Sau đó cô liền mệt mỏi nhắm nghiền hai mắt lại.
Tống Lương Thần đưa tay mở cái tủ chứa đồ ra, lấy ra một cái mềm nhỏ trùm lên người của cô nói :"Cậu nghỉ ngơi cho thật tốt trước đi."
Trong xe giờ chỉ có tiếng đàn dương cầm du dương, xe vững vàng hướng phía Bắc mà chạy, máy điều hòa không khí không lạnh cũng không nóng, Hứa Tử Ngư đắp mềm, chỉ chốc lát liền ngủ say.
Tống Lương Thần im lặng nhìn đoàn xe phía trước, trong lòng không khỏi cảm thán ý nghĩ của người phụ nữ này thật sự là rất khó đoán.
Khi Hứa Tử Ngư tỉnh lại, cô thấy mình đang nằm thoải mái ở trên một cái giường lớn, đứng dậy nhìn xung quanh, căn phòng này thật sự rất lớn, còn có lắp đặt thêm thiết bị sưởi ấm nữa, nhưng đây không phải là phòng của cô, cũng không phải là căn phòng kia của Tống Lương Thần.
"Tống Lương Thần. . . . . ." Cô lập tức có chút sợ, liền vội vàng đứng dậy leo xuống giường.
"Tiểu Ngư, mình ở đây này." Tống Lương Thần vội vội vàng vàng từ bên ngoài chạy vào, nhìn thấy người nào đó còn đang buồn ngủ nhưng lai đi chân không trên sàn nhà, hắn liền vội vàng tiến lên bế lấy cô sau đó thả cô trở lại trên giường :"Tại sao lại không mang dép mà lại đi chân trần trên đất thế?"
"Đây là đâu vậy?" Hứa Tử Ngư có chút mơ hồ, nhìn ra ngoài cửa sổ hỏi :"Chúng ta còn chưa tới thành phố B sao?"
"Đã đến rồi, đây chính là nhà của mình đó."
"Sao lại biến thành như vậy chứ?" Hứa Tử Ngư ngắm nhìn bốn phía :"Căn phòng trước kém phòng này rất nhiều."
"Đây là phòng khách, anh mới cho người sửa sang lại một chút." Tống Lương Thần rót một ly nước đưa cho cô nói :"Uống một chút nước trước đi, một lát nữa xuống dưới ăn cơm, cũng sắp nấu xong rồi."
"Mình không muốn ở chỗ này đâu, mình muốn về nhà."
"Được, trở về, trở về. Chờ cậu ăn xong cơm, mình sẽ đưa cậu về." Tống Lương Thần dỗ ngọt cô.
Hứa Tử Ngư ngủ một giấc 3, 4 giờ, hiện tại cũng cảm thấy rất là đói bụng rồi, cô uống hết ly nước mà Tống Lương Thần đưa. Tống Lương Thần đi ra ngoài một lúc, khi trở lại có cầm một đôi dép lê màu hồng đưa cho cô :"Đến đây mang vào, chúng ta mau đi ăn cơm."
"Ừh." Tống Lương Thần hợp tác như vậy, ngược lại Hứa Tử Ngư cảm thấy trong lòng có chút áy náy. Cô nhận lấy đôi dép sau đó mang vào, ngoan ngoãn cùng Tống Lương Thần đi xuống lầu.
Phòng bếp cách gian phòng lần trước Hứa Tử Ngư ngủ lại cũng không xa, cô mới ra đến cửa đã nghe thấy mùi thơm của thức ăn, trên bàn đã bày lên vài món thức ăn, trong nồi hầm cách thủy có canh nữa, Tống Lương Thần đưa cho cô hai cái chén nói :"Cơm ở trong nồi đất, múc cho mình một chén đi."
"Được, mình đói bụng quá rồi." Hứa Tử Ngư nhận lấy chén đặt ở trên bàn, Tống Lương Thần lại đưa một cái khăn lông đã ngâm nước, sau đó vắt khô đưa cho cô :"Lúc mở nắp nồi phải dùng cái này, bây giờ còn nóng đó."
Hứa Tử Ngư nhận lấy cái khăn lông, sau đó mở cái nắp nồi đất ra, lập tức mùi thơm của cơm chín liền xông vào mũi. Cô dùng cái muỗng múc cơm xới xới, từng hạt từng hạt cơm đầy đặn, óng ánh dẻo thơm.
"Dùng nồi đất nấu cơm, cái người này bây giờ là thời đại nào rồi mà còn dùng cách này nữa."
"Dùng nồi đất nấu cơm mới thơm và ngon."
"Ah, cậu thật là người có tính kiên nhẫn." Hứa Tử Ngư múc hai chén cơm, bưng lên để trên bàn.
"Có một số việc chính là như vậy, cần phải có đầy đủ kiên nhẫn, mới có thể làm tốt được." Tống Lương Thần bưng tô canh đang tỏa hương thơm ngào ngạt tới bàn nói :"Lúc trưa cũng chưa ăn cơm, cậu mau ăn đi."
Mỗi một món Tống Lương Thần đều gắp cho Hứa Tử Ngư một miếng, Hứa Tử Ngư cảm thấy có chút đói bụng, nhưng không biết vì sao cảm thấy trong cổ họng như có cái gì đó chặn lại vậy, cô nuốt không trôi. Mấy ngày nay thường xuyên xuất hiện cảm giác này, cô cảm thấy cổ họng rất chua, giống như bị người nào đó đổ nửa bình dấm vào vậy.
"Món cá này là lần đầu tiên mình trổ tài đó, nếm thử xem như thế nào." Tống Lương Thần gắp một miếng cá bỏ vào chén của cô, Hứa Tử Ngư nhớ lại, hôm đó ở trong công ty cô ăn bữa ăn dành cho phụ nữ mang thai cũng chính là loại cá này, ngẩng đầu nhìn, cá, trứng, đậu hũ, rau dưa, quả nhiên thực đơn đều là những món của hôm đó.
Trong lòng dâng lên một cái gì đó rất khó