Người Yêu Hai Mặt Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342067
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2067 lượt.
hư nói ngược ý cô. Khi cô nói Allan bỏ rơi cô, sẽ không bao giờ đến tìm cô nữa, Tiểu Côn nói chắc chắn Allan sẽ quay lại tìm cô. Khi cô tin rằng Allan vẫn đang đợi cô thì Tiểu Côn nói chắc chắn Allan đã quên hẳn cô rồi.
Cô cảm thấy dường như bố mẹ cô không hề có ý trách Allan, cô không biết Allan đã giải thích như thế nào với họ, cô hỏi thì lý do mà bố mẹ cô nói cũng giống như lý do Allan nói với cô, nhưng cô không hiểu tại sao bố mẹ cô không nhận ra rằng đó chỉ là cái cớ mà Allan đưa ra thôi.
Ngải Mễ đã tìm được số điện thoại công ty của Allan, gọi đến rất nhiều lần, đầu bên kia nói không có ai tên là “Thành Cương” hay “Allan” cả, thư ký của chủ tịch hội đồng quản trị là nữ, cũng không phải mới đến. Gọi rất nhiều lần, người ta nhận ra tiếng cô liền bực bội cúp máy ngay.
Dần dần cô cũng không tìm hiểu những chuyện này nữa, đúng là như Allan nói, chỉ cần cô biết anh không có bạn gái là cô có thể sống rất bình yên, cảm thấy dường như anh đang bị nhốt trong đồn thu thẩm vậy nhưng đó là đồn thu thẩm không bị đánh đập, tra khảo, anh làm việc, học hành, ăn uống, nghỉ ngơi trong đó, nhưng không có người yêu. Còn cô thì làm việc, học hành, ăn uống, nghỉ ngơi ở đây, nhưng cũng không có người yêu. Anh vẫn là của cô, cô cũng vẫn là của anh, chỉ có điều không gặp nhau mà thôi.
Cô chỉ mong dần dần anh sẽ quên Jane. Một người đàn ông sao có thể dựa vào ký ức về một cô gái để sống qua ngày được? Nếu Tiểu Côn nói không sai thì đàn ông đều rất thực tế, như vậy sớm muộn gì Allan sẽ quên Jane. Nếu mẹ cô nói đúng, đàn ông đều yêu những cô gái làm ngơ trước họ thì hiện tại cô không tìm anh nữa, chắc chắn anh lại sẽ có hứng thú với cô, có thể đến lúc đó, anh lại sẽ đến tìm cô.
Cô cứ chờ đợi với niềm hy vọng đó, không dám có người yêu, chỉ sợ có người yêu thì Allan lập tức có bạn gái.
Sau khi sang trường Đại học C học, Tiểu Côn đến thăm cô hai lần, nói là muốn mua xe cho cô nhưng cô nhất quyết không nhận, cô cảm thấy chỉ cần mua xe là quan hệ giữa hai người sẽ khác. Tiểu Côn lại bảo đưa cho cô ít tiền nhưng cô cũng không nhận, Tiểu Côn liền giấu tiền vào ngăn kéo của cô. Đến khi Tiểu Côn về rồi, cô mới phát hiện ra số tiền đó, đều là tiền mặt, không thể trả lại cho Tiểu Côn, cô đành mang gửi ngân hàng, sau đó gửi tấm séc cho Tiểu Côn, nhưng Tiểu Côn chưa đi chuyển sang tiền mặt mà vẫn gửi ngân hàng.
Một lần Tiểu Côn đến, đúng lúc Chân Thao cũng có nhà, ba người liền đi ăn cơm. Sau khi Tiểu Côn về, Chân Thao liền nói, tớ thấy anh chàng này rất ổn đấy, tại sao cậu không nhận lời yêu nhỉ? Chẳng lẽ mối tình đầu của cậu còn được hơn cả Tiểu Côn ư?
Ngải Mễ đáp, chắc chắn là hơn Tiểu Côn.
Chân Thao liền khuyên cô: “Kể cả điều kiện của mối tình đầu tốt hơn Tiểu Côn thì hiện tại anh ta cũng đã chia tay với cậu rồi, tình cảm không sánh được với Tiểu Côn đâu.”
Ngải Mễ liền kể học thuyết phân biệt “tình dục” và “tình yêu” cho Chân Thao nghe. Nghe xong, cô nàng liền cười, nói: “Tại anh ta quá thật thà thôi, phân biệt thì cứ phân biệt, tội gì phải nói ra? Nói ra thành dở.”
“Cậu có tin vào học thuyết này không?”
Chân Thao nói: “Tớ không tin, nhưng có thể đàn ông đều tin, có lẽ nhiều phụ nữ cũng tin. Có thể cậu và tớ còn quá trẻ, nhu cầu tình yêu lớn hơn nhu cầu tình dục, thế nên không thể lý giải tại sao một người khi không có tình yêu mà vẫn đòi chuyện đó. Nghe nói phụ nữ ba mươi như sói, bốn mươi như hổ, có khi đến tầm ba mươi, bốn mươi, nhu cầu tình dục của bọn mình lại lớn hơn nhu cầu tình yêu thì sao, đến lúc ấy, có khi chẳng cần có tình yêu mà vẫn làm được chuyện đó. Tớ không biết bọn con gái khác thế nào chứ bản thân tớ rất ít khi chủ động đòi hỏi chuyện đó, chỉ khi được con trai yêu thương, vỗ về một hồi mới thấy rung động. Đối với người mình thích, tớ cũng sẽ chủ động make love với anh ta, nhưng đó không phải là do rung động gì về mặt sinh lý, mà là nói với anh ta rằng em yêu anh.”
Tết Đoan ngọ năm 2001, Hội sinh viên tổ chức hoạt động gặp mặt, Ngải Mễ cùng Chân Thao đến tham gia, kết quả ra về trong sự thất vọng. Buổi gặp mặt đó không có chương trình đấu giá soái ca mà chỉ ăn uống. Hội sinh viên yêu cầu mọi người xếp hàng dài rồi đi tới một quầy thực phẩm nhận đồ ăn. Cán bộ và nhân viên tình nguyện của hội cầm muôi, xúc cơm và thức ăn vào khay cho từng người.
Ngải Mễ nhìn thấy nhiều sinh viên Trung Quốc và bố mẹ, con cái họ, già trẻ trai gái, xếp thành hàng dài, tay bưng khay, nhích từng bước đến quầy thực phẩm. Sau khi lấy xong lại bưng khay sang một bên để ăn. Tự nhiên cô cảm thấy sao mà cám cảnh, nước mắt chỉ chực trào ra. Sao cứ như nhận bữa cơm cứu đói vậy? Sao không bày mấy cái bàn lớn, bê đồ ăn ra rồi mọi người vui vẻ ăn uống như ăn tiệc chúc mừng? Tội gì phải sắm những cái khay giấy mềm oặt này, làm ai cũng phải bê hai tay, rồi lại phải xếp hàng dài như vậy, nếu bị mấy anh chàng phóng viên thích làm tin giật gân chụp vài kiểu ảnh, chẳng không làm mất mặt người Trung Quốc à?
Ngải Mễ quyết định từ nay về sau sẽ không bao giờ tham gia các buổi dạ hội của Hội sinh viên nữa, cô chẳng th