The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngắm Hoa Nở Trong Sương

Ngắm Hoa Nở Trong Sương

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342062

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2062 lượt.

Anh lại cười, hỏi: “Bố mẹ em khỏe không?”
“Bố mẹ em khỏe. Bố mẹ anh khỏe không?” Cô cũng bắt chước như con vẹt.
“Bố mẹ anh cũng khỏe.” Anh cũng đáp như vẹt.
Cô nghĩ mình không phải đang khiêu vũ, nói đang đi bộ thì chuẩn hơn, vì đầu cô vẫn đang suy nghĩ miên man, miệng thì đang nói chuyện. Cô lặng lẽ đi theo anh một lúc, rồi anh nói: “Em lớn hẳn rồi.”
“Anh cũng lớn hẳn rồi.” Cô nhìn vào ngực anh một cách vô thức.
Anh liền thanh minh: “Ý anh muốn nói là em đã trưởng thành, chín chắn hơn rồi, tức là sự trưởng thành trong suy nghĩ chứ không phải…”
Anh không giải thích thì không sao, vừa thích lại khiến Ngải Mễ nghĩ đến hàm nghĩa của từ “lớn lên”, cô thấy anh có vẻ bối rối, bất giác bật cười.
Dường như anh cũng biết cô đang cười cái gì, cánh tay đang ôm eo cô bất ngờ siết chặt hơn, dắt cô xoay mấy vòng liền, khiến chủ đề ngại ngùng đó cũng biến mất.
“Anh chuyển sang ngành máy tính rồi hả?” Cô hỏi, cảm thấy mình chẳng có chủ đề gì để nói nên cố gợi chuyện, mà lại gợi đến những chủ đề xa nhất so với những điều mình muốn hỏi.
“Ừ, nhưng anh vẫn bảo lưu bậc tiến sĩ bên khoa Văn học so sánh, vì anh vẫn đang làm tiến sĩ bên đó, có thể xong học kỳ này sẽ không làm nữa.”
“Thế có nghĩa là anh thường xuyên sang Nhà Gà Đồi giảng dạy hả?”
Anh liền bật cười. “Em gọi Pheasant hall (tòa nhà Pheasant) là “Nhà Gà Đồi” hả? Chưa bao giờ anh nghe thấy người nào gọi tòa nhà của khoa Văn học so sánh như thế cả, nhưng dịch ra cũng hình tượng đấy. Em học ở đó hả?”
Ngải Mễ cảm thấy thật sự khó tin, bèn cười, nói: “Em ở ngay Nhà Quạ Đen bên cạnh. Lạ thật, sao bọn mình chưa bao giờ gặp nhau nhỉ?”
“Em ở Raven hall hả?” Anh cũng cười với vẻ rất khó tin. “Em học khoa tiếng Anh à? Lạ thật, gần như thế mà chưa bao giờ chạm mặt.”
“Em còn thường xuyên sang Nhà Gà Đồi của bọn anh…” Nói xong câu này, Ngải Mễ mới sực nhớ ra nguyên nhân khiến cô sang Nhà Gà Đồi, sực nhớ ra Yoshi, cảm giác như đi cặp bồ với giai bị chồng bắt quả tang, đầu óc rối bời, mặt cũng đỏ bừng lên. Cô không biết anh có phát hiện ra cô đỏ mặt hay không, cô muốn giấu đi cảm giác này, nhưng càng muốn giấu thì mặt càng đỏ rần.
Dường như anh không phát hiện ra sự bất thường của cô mà chuyển sang chủ đề khác: “Em cũng không đơn giản chút nào nhỉ, rất ít sinh viên Trung Quốc sang học ngành tiếng Anh. Em học tiến sĩ phải không? Học xong có định về nước không?”
Vấn đề này một tiếng đồng hồ trước vẫn có thể trả lời một cách dễ dàng, nhưng hiện tại lại trở nên phức tạp hơn nhiều. Anh đang ở đây, và hiện đã chuyển ngành, chứng tỏ anh không có ý định về nước nữa. vậy cô còn quyết tâm về nước nữa không? Nếu không về nước thì có khi cô cũng phải đổi ngành chứ? Cô nhớ là Chân Thao đã nói với cô từ lâu, bảo cô gọi điện thoại cho soái ca number one hỏi chuyện chuyển ngành. Thật sự cô thấy ông trời như đang trêu ngươi cô, tại sao lúc đó cô không nghĩ Jason chính là Allan nhỉ?
Cô nói: “Các… anh đều không về thì em cũng chẳng về nữa. Em… cũng chuyển sang ngành máy tính vậy.”
“Em đừng chuyển ngành, chuyển ngành khó xin học bổng lắm. Em có thể vừa làm tiến sĩ vừa học thạc sĩ khoa khác. Đừng học máy tính nữa, đông người học máy tính quá, sau này khó xin việc lắm. Có thể học thống kê hay kế toán gì đó thì hay hơn.”
Bản nhạc đã kết thúc, người khiêu vũ lần lượt rời sân khấu. Anh dừng chân, hỏi cô: “Em có đưa bạn nhảy đến không?”
“Sao vậy?”
“Nếu em đưa bạn nhảy đến thì anh phải đưa em về chỗ anh ấy… Anh ấy đứng ở đâu?”
Ngải Mễ nghĩ “bạn nhảy” không đồng nghĩa với bạn trai nên ngập ngừng chỉ ra chỗ Yoshi đang đứng, chỗ đó rất đông người, cô cũng không chỉ cụ thể vào ai, chỉ chỉ đại ra đó, nhưng anh nhìn về phía ấy rồi hỏi rất chắc chắn: “Giặc Nhật hả?”
Cô không biết tại sao anh lại có giác quan nhạy bén như vậy, cảm thấy không chuyện gì giấu được anh, đành ậm ờ công nhận.
Anh liền bật cười rồi hỏi: “Giờ không chống Nhật nữa à?”
Mặt cô lại đỏ b뮧, vì cô nhớ đến câu chuyện đùa mà ngày trước họ thường trêu nhau, cô cảm thấy lời nói đùa của anh là có ý đó, chắc chắn là tưởng cô có mối quan hệ thân mật với “giặc Nhật” nên mới đùa như thế. Cô định thanh minh với anh rằng “giặc Nhật” không phải là bạn trai của cô, nhưng rồi cô lại nhớ đến cô bạn gái người Hoa sinh ra ở Mỹ của anh nên không nói gì.
Dường như anh không phát hiện ra cô đỏ mặt nên vẫn cười, nói: “Từ lâu nghe nói anh chàng Nhật lùn này có cô bạn gái Trung Quốc trẻ trung, xinh xắn, hóa ra là em hả?”
Anh dắt tay cô đi về phía “giặc Nhật”, dường như Ngải Mễ đã không còn khả năng tư duy, chỉ biết đi theo như một cái máy. Bước đến trước mặt “giặc Nhật”, anh liền trao tay cô cho “giặc Nhật” rồi chào “giặc Nhật” bằng tiếng Nhật, sau đó nói chuyện với anh chàng bằng tiếng Anh. Hóa ra bọn họ quen nhau, từng học cùng môn với nhau nữa.
Ngải Mễ đứng đó trong trạng thái rất mất tự nhiên, nhìn họ nói chuyện nhưng cô có cảm giác như đang xem một vở kịch câm, chỉ nhìn thấy miệng hai người há ra khép lại, nhưng không nghe thấy họ đang nói gì.
Sau đó Jason vội vã tạm biệt hai người