Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342063
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2063 lượt.
hông nói ra câu đó vừa không có hành động gì quá mức thân mật.
Khi nghe tin Hội sinh viên Trung Quốc chuẩn bị tổ chức buổi dạ hội Trung thu, Yoshi liền khuyên Ngải Mễ tham gia. Ngải Mễ nói đã tham gia một buổi dạ hội do Hội sinh viên Trung Quốc tổ chức. Yoshi nói lần này khác, nghe nói có bid for prince, chắc chắn rất thú vị, và thế là Ngải Mễ quyết định sẽ tham gia buổi dạ hội đó.
Đó là năm đầu tiên Hội sinh viên thay tiết mục bán đấu giá Don Juan, hoa khôi thành tiết mục bỏ thầu cho “hoàng tử”, khi mấy “hoàng tử” khiêu vũ được mời lên sân khấu, MC liền giới thiệu từng người một, Ngải Mễ vô cùng sững sờ vì chàng hoàng tử Jason Jiang được MC giới thiệu không phải ai khác mà chính là Allan.
Ngải Mễ cố chen đến vị trí gần hơn để nhìn kĩ anh chàng được gọi là Jason đó, cô khẳng định rằng đó chính là Allan. Cô không biết anh đến trường C từ bao giờ, cô cũng không biết anh đổi tên từ bao giờ, nhưng hiện tại tất cả những điều này đều không quan trọng, điều quan trọng là cô phải xoay thật nhanh ra ít tiền để bỏ thầu vào Allan, nếu không tối hôm nay có thể cô sẽ không có cơ hội nói chuyện với anh.
Cô sực nhớ ra là mình không mang tiền mặt, vé vào cửa của cô là do Yoshi mua từ trước, cô cũng không hề có ý định sẽ bỏ thầu ai. Trong túi xách của cô có thẻ ngân hàng, có thể ra máy ATM ở ngoài rút ít tiền mặt nhưng cô không nhớ tấm thẻ này mỗi ngày được rút bao nhiêu tiền. Cô sợ không đủ, bèn hỏi Yoshi có mang tiền mặt không. Yoshi cũng không mang tiền mặt, nhưng anh bảo có thẻ tín dụng có thể rút tiền mặt.
Ngải Mễ không kịp suy nghĩ gì nữa mà kéo Yoshi chạy ra máy ATM nằm ngoài trung tâm tổ chức sự kiện rút tiền. Cô rút từ thẻ của mình ra hai trăm đô la, nghĩ chắc là đã đủ nên không nhờ Yoshi rút tiền từ thẻ tín dụng của anh nữa, cô nghe nói rút tiền mặt từ thẻ tín dụng phải trả lãi và phí giao dịch, hơn nữa cô cảm thấy dùng tiền của Yoshi để bỏ thầu cho Allan cũng có gì đó “không ổn”.
Khi Ngải Mễ trở lại trung tâm tổ chức sự kiện, tiết mục bỏ thầu vừa mới bắt đầu. Tiết mục bỏ thầu năm đó không phân loại cho các “hoàng tử”, mỗi “hoàng tử” có thể nhảy các điệu. Khi bỏ thầu chỉ cần viết tên “hoàng tử” và tên mình là được. Trên mỗi tấm phiếu bỏ thầu có một mẩu giấy nhỏ có thể xé ra, trên đó có mã số, lát nữa người trúng thầu sẽ dựa vào mã số để “lĩnh nhận” “hoàng tử” của mình.
Ngải Mễ bỏ thầu hai trăm đô la nên đã giành được cơ hội nhảy với Jason một bản. Số thứ tự của cô là số 9.
Cô không thốt ra được lời nào mà chỉ biết gật đầu rồi đưa mẩu giấy cho anh như một cái máy. Anh nhận lấy rồi cũng dùng bút gạch lên tờ giấy theo đúng quy trình, rồi xóa số 0747 trên tờ giấy kẻ bảng của mình, sau đó đưa lại tờ giấy cho cô, đút tờ giấy kẻ bảng và bút vào túi áo, cuối cùng đưa hai tay về phía cô.
Cô không biết tư thế này của anh có nghĩa là gì, cảm giác rất mập mờ, có thể là tư thế ôm người yêu, cũng có thể là tư thế mời nhảy. Cô vô cùng hối hận vì ban nãy không để ý xem người khác mời nhảy bằng tư thế như thế nào, nếu không cô đã biết tư thế này của anh ám chỉ điều gì. Phải mất rất nhiều nỗ lực cô mới có thể kìm chế để không ngả vào lòng anh, bình tĩnh bước tới, đặt một tay lên vai anh. Cô cảm nhận được một tay anh nắm chặt tay cô, tay còn lại ôm lấy eo cô, kéo sát về phía anh, khiến cô phải ngửa đầu ra sau, nếu không có thể sẽ phải tựa vào ngực anh.
Cô hoàn toàn không để ý đó là giai điệu gì mà chỉ cố gắng mường tượng lại cảnh lần đầu tiên anh khiêu vũ cùng cô, tay anh có ôm cô như thế này không. Nếu lần đó không phải như thế thì lần này sẽ có ý nghĩa đặc biệt. Nhưng cô không thể nhớ ra được điều gì, vì hồi ấy bất luận anh ôm chặt đến đâu, có thể cô vẫn sẽ thấy chưa đủ chặt, sẽ để lại ấn tượng cái ôm lỏng lẻo, và lại nghĩ hôm nay ôm chặt.
Xa nhau nhiều năm như thế rồi mà cô vẫn cảm nhận được sức hấp dẫn mãnh liệt của cơ thể anh. Cô vẫn không hiểu rốt cuộc là thế nào, rốt cuộc là tinh thần biến thành vật chất hay vật chất biến thành tình thần. Rốt cuộc cơ thể anh phóng ra tia phóng xạ hay thứ gì mà cứ y như cục nam châm hút chặt lấy cô, hay là vì cô yêu anh nên mới muốn được ở gần anh, được ôm anh, áp sát vào anh.
Cứ ở gần anh là cô có cảm giác muốn nép sát vào anh, chạm tay anh, kề sát khuôn mặt anh, nếu không sẽ rất khó chịu. Mà hễ cứ nép sát vào anh là cô lại được voi đòi tiên, muốn được anh ghì siết vào lòng, ghì siết đến mức khiến xương nát vụn.
Cô ngước mắt lên nhìn khuôn mặt anh và cảm giác hình như anh cũng có chút xúc động, ánh mắt có vẻ nóng bỏng. Rồi cô lại cụp mắt ngay, biết mình lại đang mơ tưởng hão huyền, nếu cứ mơ tiếp có khi lại tưởng anh sắp hôn cô mất, chắc chắn sẽ lại ngờ nghệch ngửa mặt lên, miệng hơi há ra, tạo tư thế “mời hôn” mất. Nếu anh không có ý đó thì đúng là ngượng mặt.
Anh hỏi: “Em đến từ bao giờ vậy?”
“Năm 2000. Còn anh?”
“Trước em hai năm.” Rồi anh bật cười. “Đúng là oan gia ngõ hẹp nhỉ…”
Cô không vui lắm, bèn đốp lại ngay: “Họa thì không tránh được, tránh được không phải họa.”