Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342069
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2069 lượt.
ói ánh mắt của anh ấy giống ánh mắt của chúa Jesus. Tớ chưa đến nhà thờ bao giờ nên có biết ánh mắt của chúa Jesus là thế nào đâu, nhưng tớ có cảm giác rằng anh ấy là một người đáng tin tưởng, là một người… sẵn lòng hy sinh vì bạn bè, và sự hy sinh này không đòi hỏi phải được đáp đền.
Ông chủ của tòa nhà Bắc Kinh nổi tiếng khó tính nhưng cũng không bắt thóp được điểm yếu nào của Jason, vì anh ấy không bao giờ để xảy ra sai sót khi nhận order, quan hệ với khách hàng cũng tốt. Khi bọn tớ bê đồ ăn bận quá, anh ấy sẽ giúp bọn tớ, nhưng không bao giờ nhận tiền tip mà khách cho, bọn tớ chia cho anh ấy cũng không nhận. Anh ấy bảo có học bổng rồi, anh ấy chỉ muốn cảm nhận cảm giác đi làm là thế nào thôi.
Cứ có cơ hội là tớ lại tìm anh ấy nói chuyện, hầu hết là tớ kể chuyện của tớ với Vương Ba, tâm sự với anh ấy. Jason rất hiểu biết, đặc biệt là vấn đề tình yêu, chỉ vài ba câu là anh ấy đã khuyên giải cho tớ cảm thấy nhẹ lòng và bật cười được.
Sau đó, nhà hàng có đầu bếp mới, vì chưa quen nên đồ ăn xào rất chậm, đĩa đặt trên lò một lúc là nóng, cộng thêm độ nóng của thức ăn nữa, đĩa nào cũng nóng bỏng tay, tớ đành phải quấn băng dính ở mười đầu ngón tay, nếu không chẳng bê nổi đĩa. Ông chủ nhà hàng nhìn thấy liền chửi tớ là được chiều chuộng nên không chịu được vất vả, bắt tớ phải biến, làm tớ tức phát khóc, Jason đã đứng ra bảo vệ tớ, ông chủ nói cậu mà còn xen vào thì tôi đuổi cả cậu luôn. Jason liền xin nghỉ, ông ta đành phải chịu hire back (thuê lại) hai đứa tớ.
Thời gian ấy, tớ yêu Jason đến phát điên, chỉ tiếc là anh ấy có người yêu từ lâu rồi.”
Ngải Mễ tò mò hỏi: “Người yêu của anh ấy thế nào? Chắc xinh lắm nhỉ?”
“Ừ, xinh lắm, người Hoa sinh ra ở Mỹ, con lai, tóc màu hạt dẻ…”
“Thế cậu… đành bỏ cuộc ư?”
“Không bỏ cuộc thì làm sao?” Chân Thao nói. “Người ta là người Hoa sinh ra ở Mỹ, lại lo được giấy tờ cho Jason, tớ là cái quái gì? Nhân lúc còn chưa gây thiệt hại lớn về người, phải tranh thủ rút sớm chứ!”
Ngải Mễ cho rằng Chân Thao nhanh chóng quên được mối tình đầu như thế là do Vương Ba phối hợp quá ăn ý. Vương Ba tiêu của Chân Thao nhiều tiền như vậy, đến cuối cùng hứa sẽ gửi tiền cước phí bưu điện cho Chân Thao rồi lại không gửi. Nếu Allan cũng thất đức như thế thì Ngải Mễ cũng đã quên anh chàng từ lâu rồi.
Ngoài ra Chân Thao cũng rất may mắn, nhanh chóng gặp được một người tuyệt vời, đẹp trai hơn Vương Ba, Ngải Mễ điểm lại những anh chàng cô đã gặp, bất luận là người quen hay người lạ, đều không ai tuyệt vời như Allan, từng phương diện không thể sánh được với Allan, nói gì đến chỉ số chung.
Đương nhiên, Ngải Mễ cũng sẽ không thừa nhận đó là do cô chẳng gặp được mấy anh chàng. Cô đành biện minh cho mình rằng, đúng là mình quen không nhiều người, nhưng phim ảnh thì xem đâu có ít, rồi cả tiểu thuyết nữa? Trong phim, trong tiểu thuyết mình cũng đâu có thấy ai hơn Allan đâu.
Cô biết mọi người sẽ nói cô là “trong mắt người tình có Tây thi”, câu này cô chỉ thích hai chữ “người tình”, “người tình” có nghĩa như each other, nếu yêu đơn phương sẽ không được gọi là người tình. Nếu cô đã ưng mọi mặt ở Allan thì chứng tỏ họ là người tình. Nhưng cô biết còn có nhiều cô gái cũng ưng mọi mặt ở Allan, chẳng lẽ h͠cũng là người tình của anh ư? Cách nói trong tiếng Anh vẫn khách quan hơn: Beauty is in the eyes of the beholder (Cái đẹp là do sự đánh giá chủ quan của mỗi người). Đúng lúc cô phát hiện ra vẻ đẹp của Allan, biết làm thế nào được?
Chân Thao nhiệt tình xúi giục Ngải Mễ đi cưa Eric, nói Eric hơi thấp một chút nhưng được cái đẹp trai, phẩm chất đạo đức không tồi, sau này chịu khó ngồi tâm sự, làm tình, còn ít ra ngoài với anh chàng. Kể cả bất đắc dĩ phải ra ngoài thì đừng đi giày cao gót, đừng đi ngang hàng với nhau, nhớ để một người đi trước, một người đi sau, như thế chắc chắn sẽ không có ai phát hiện ra Eric thấp quá.
Ngải Mễ liền đề nghị: “Bán thân thì thà cậu bán thẳng cho soái ca còn hơn.”
Chân Thao liền cười lớn: “Lão Ngải, chiêu này của cậu cao thật. Tớ bán cho chàng, chàng make love với tớ rồi còn phải trả tớ tiền. Tớ lại dùng tiền chàng trả để đấu giá chàng, đấu được, chàng lại phải make love với tớ. Wow, wow, làm ăn không cần bỏ vốn, kiếm cũng không khó!”
Ngải Mễ biết Chân Thao chủ yếu là nói cho vui, dám nói những điều mà các nàng thục nữ khác không dám nói, nói rất thoải mái nhưng thực ra lại không dám làm.
Chân Thao hỏi: “Tối Trung thu cậu đi không?”
Ngải Mễ rầu rĩ nói: “Giờ tớ lấy đâu ra thời gian tham gia dạ hội? Một đống sách kia, kể cả ngày ngày không ngủ tớ cũng chẳng đọc hết được, thôi hôm đó tớ không đi đâu.”
“Cái chuyên ngành dỏm của cậu, học xong có xin được việc đâu mà còn rắc rối như vậy, tốt nhất là chuyển ngành đi. Chuyển sang ngành máy tính ấy, tớ có hai người bạn học ngành này, đều chưa xong thạc sĩ đã xin được việc, hiện tại vừa làm vừa viết luận văn thạc sĩ.”
Ngải Mễ hỏi: “Từ tiếng Anh chuyển sang máy tính, có vẻ hơi xa quá nhỉ?”
“Xời, có sao? Giờ có ai không