Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngắm Hoa Nở Trong Sương

Ngắm Hoa Nở Trong Sương

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342041

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2041 lượt.

o bất kỳ kẻ xấu nào, đồng thời cũng sẽ không đổ oan cho người tốt. Hôm nay, bố mẹ lại đi tìm Bí thư Ủy ban kỷ luật Vương và Vụ trưởng Trịnh của Ủy ban Giáo dục quốc gia[1'>.”
[1'> Tiền thân của Bộ Giáo dục Trung Quốc hiện nay.
Ngải Mễ bực bội nói: “Bố mẹ đi tìm người của Ủy ban Kỷ luật và Ủy ban Giáo dục làm gì? Đây đâu phải là chuyện liên quan đến kỷ luật, tác phong của Đảng, cũng chẳng phải chuyện liên quan đến công tác giảng dạy, chẳng lẽ đến điều này mà bố mẹ cũng không biết sao?”
Dường như lòng tự trọng của mẹ đã bị tổn thương nên bà phản bác ngay: “Mày thì hiểu cái gì? Chuyện của Trung Quốc, có gì là liên quan với không liên quan, anh có người quen, có đường đi thì đều có liên quan. Anh không có đường đi, không có người quen thì chẳng có gì liên quan cả. Vụ trưởng Trịnh ở Ủy ban Giáo dục có cậu em con chú quen với một người ở đồn thu thẩm. Bí thư Vương thì trước có làm việc ở bên công an, có rất nhiều cấp dưới của bác ấy ngày trước còn đang làm việc trong đó. Không tìm bác ấy thì làm sao bố mẹ biết được những thông tin này? Bố mẹ làm giáo viên, cả đời ăn lương của ngành giáo dục, cũng chỉ quen mấy người này, biết mấy cửa này thôi. Mày giỏi thế thì nói thử xem nên tìm ai?”
Ngải Mễ sợ mẹ bực lên lại buông tay bỏ mặc, bèn hạ giọng: “Con không nói là con giỏi, con cũng không có cửa nào, con chỉ còn cách tìm mẹ và bố. Nhưng con thấy tìm người quen như thế này có vẻ như có tật giật mình. Nếu anh ấy đã không gây ra việc gì đó thì tại sao còn phải tìm người quen, tìm cửa?”
“Thế nên mới nói con là trẻ con, sao hiểu hết được, bác Trịnh nói những người bị giam ở đồn thẩm thu, ít nhất có bảy mươi phần trăm số người đến cuối cùng được chứng minh là vô tội, nhưng có đầy người bị giam đến bốn, năm năm không được thả và cũng không có lệnh bắt giữ chính thức.”






Ngải Mễ nghe mà sởn gai ốc. “Giam bốn, năm năm không được thả ạ? Không có tội mà sao lại bị giam lâu như vậy?”
“Ai mà biết được? Có thể là cần nhiều thời gian để điều tra. Thế nên anh không đến thúc bọn họ làm nhanh thì người ta kéo cho anh vài ba năm, anh có chịu được không?”
“Mẹ bảo thu thẩm chẳng khác gì ngồi tù.” Ngải Mễ lo lắng hỏi: “Thế nhỡ người ta điều tra chuyện của Allan cũng phải mất bốn, năm năm thì cũng tương đương với việc anh ấy phải ngồi tù bốn, năm năm ư? Liệu có thể bảo lãnh cho anh ấy ra không?”
“Mẹ không biết Trung Quốc có chế độ bảo lãnh không, có được áp dụng cho người thu thẩm không, vì thu thẩm không phải là bắt giữ, mà chỉ được coi là hỗ trợ điều tra, bảo lãnh kiểu gì?”
Hiện tại vừa nghe thấy từ “thu thẩm” là máu nóng trong người Ngải Mễ lại bốc lên tận đỉnh đầu. “Thu thẩm cái quái gì? Không hiểu ai đã nghĩ ra cái trò này? Một người trước khi bị chứng minh là có tội thì phải giả thiết anh ta là vô tội chứ, cái trò “thu thẩm” của nợ này lại làm hoàn toàn ngược lại, chưa chứng minh được anh ta vô thì lại giả thiết là anh ta có tội, làm như thế này thì ai cũng có thể bị thu thẩm, có thể bị giam cả đời…”
“Thôi cứ để nó đi, nó muốn đi…”
“Muốn đi thì cho đi ư? Chiều chuộng cũng phải có giới hạn chứ…”
Thấy bố mẹ bắt đầu cãi nhau vì mình, Ngải Mễ vội nói: “Ăn cơm thôi bố mẹ, muộn rồi đấy. Bố mẹ không cần sợ con bị tiêm nhiễm thói xấu đâu, và cũng không cần cảm thấy xấu hổ vì những việc mình làm, đó cũng là bất đắc dĩ mà thôi. Con biết suốt đời bố mẹ sống trong cảnh thanh bần, ghét cái kiểu luồn cúi này, nhưng đây không phải vì bố mẹ mà là để giúp Allan, cũng coi như giúp người giữa lúc sa cơ, thế nên không phải tự trách mình như thế đâu.”
Bị con mình khuyên như thế nên bố mẹ Ngải Mễ đều tỏ ra mất tự nhiên, nhưng không nói thêm gì nữa, ba người lặng lẽ ăn cơm rồi bắt xe đến nhà Bí thư Vương.
Nhà Bí thư Vương mặc dù rất to nhưng trang trí khá đơn giản, mang vẻ liêm khiết của Bí thư Ủy ban Kỷ luật. Bí thư Vương cũng rất gầy, không béo đẫy đà như những vị quan tham khác mà Ngải Mễ vẫn tưởng tượng. Nhìn thấy bố ngượng ngùng đặt túi quà lên bàn, hai tay xoa vào nhau, bất an như đang làm chuyện gì xấu, Ngải Mễ thấy sống mũi cay cay, suýt nữa thì chảy nước mắt, thầm nghĩ nếu không vì Allan chắc chắn bố sẽ không làm những chuyện đi trái với nguyên tắc làm người của ông như thế này.
Bí thư Vương phát hiện ra ngay việc bố đặt quà trên bàn, bèn bước đến nhấc lên, dúi vào lòng bố nói: “Anh Ngải, anh làm gì vậy? Tôi là Bí thư Ủy ban Kỷ luật, anh làm như thế này là bắt tôi phạm pháp à? Mấy lần trước anh không làm thế này, tôi vẫn tìm hiểu thông tin cho anh đó thôi.”
Ngải Mễ nhìn thấy bố ngượng ngùng chỉ muốn độn thổ, không biết nên đón lấy hay không, đỏ mặt tía tai. Cô chỉ muốn năn nỉ Bí thư Vương nhận luôn cho xong, như thế ít nhất sẽ không đẩy người tặng quà vào hoàn cảnh khó xử. Nhưng Bí thư Vương nhất quyết không chịu nhận, mẹ liền đỡ cho bố bằng cách đón lấy túi quà đặt ở gần cửa, nói lát nữa sẽ mang về.
Bí thư Vương nói: “Vào phòng làm việc của tôi nói chuyện nhé”, sau đó lại quay sang nhìn Ngải Mễ. “Con gái anh à? Lớn quá nhỉ, có phải


Duck hunt