Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngắm Hoa Nở Trong Sương

Ngắm Hoa Nở Trong Sương

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342117

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2117 lượt.

han kĩ càng, em vẫn có thể biết về quá khứ của anh từ người khác. Thà là anh đích thân kể cho em nghe còn hơn là để em nghe từ miệng người khác.”
Allan có vẻ khó xử, chỉ tần ngần nhìn cô mà không nói gì, rồi anh hỏi: “Trong thư cô ấy bảo bên công an vẫn đang gây rắc rối cho cô ấy hả? Thư viết từ bao giờ vậy? Chuyện của anh…làm liên lụy đến quá nhiều người. Em đưa thư anh xem còn nghĩ cách…”
“Anh vẫn còn yêu cô ta hả?”
“Chuyện này thì có liên quan gì đến tình yêu?”
Ngải Mễ hậm hực nói: “Nếu không yêu cô ta thì việc gì anh phải sốt sắng như vậy?”
“Cô ấy vô tội, vì chuyện của anh mà bên công an đi tìm cô ấy mấy lần, làm ảnh hưởng đến cuộc sống của cô ấy, làm sao anh không sốt ruột được?”
“Cô ta là người yêu cũ của anh à?”
Allan nhìn cô một lát rồi gật đầu, định nói gì đó xong lại thôi.
“Cô ta…ép anh…làm chuyện đó hả?” Ngải Mễ ngập tràn hy vọng hỏi.
“Chuyện này, em cũng biết đấy…” Allan ấp úng và không nói tiếp, nhìn thấy Ngải Mễ chuẩn bị hỏi tiếp, mới nói: “Con gái không thể bắt ép con trai được, con trai cũng có trách nhiệm, không thể…thoái thác.”
Ngải Mễ ném ngay lá thư đang cầm trên tay xuống đất, bực bội nói: “Thế ý anh là anh yêu cô ta hả? Đúng không, anh…” Cô không cầm được nước mắt và bật khóc tấm tức. Allan bước đến, định ôm cô, liền bị cô đẩy ra, cô quên mất vết thương trên người anh, tay chạm đúng vào ngực anh. Cô thấy anh xuýt xoa một tiếng, sợ quá, vội chạy đến, cởi áo sơ mi của anh ra xem vết thương có bật máu không.
Allan liền ôm chặt lấy cô, nói: “Cứ kệ nó, không sao. Nếu đánh mấy cái mà em được hả giận thì em cứ việc đánh.”
Cô chưa bao giờ thấy anh đuối lý thế này nên cũng mềm lòng hơn. “Anh giảo hoạt quá, biết là em…không nỡ đánh anh…” Cô ngẩng lên nhìn anh. “Tại sao anh lại có… quá khứ? Tại sao anh không đợi em…mà tùy tiện yêu người khác chứ?” Cô chỉ mong anh nói: “Nhưng anh có yêu cô ta đâu, anh chỉ thấy cô ta tội nghiệp thôi”, nhưng điều khiến cô thất vọng là, Allan chỉ nói: “I’m sorry” mà thôi.
“Nghe Tiểu Côn nói là cô ta lừa anh, bảo cô ta bị ung thư não, anh vì thương hại cô ta nên mới làm thế, đúng không?”
Allan cau mày, hỏi: “Tiểu Côn kể cho em nghe hả? Làm sao mà anh ta biết được chuyện này?” Rồi anh im lặng một lát, nói: “Mong là anh ta sẽ không kể với người khác nữa, em cũng không nên để ai biết chuyện này, anh đã hứa với cô ấy không nói với bất kì ai. Hiện tại… cô ấy có gia đình rồi, nếu chồng cô ấy biết… sẽ ảnh hưởng đến… tình cảm của họ.”
Cô nghĩ đến lời Tiểu Côn: “…Bị công an tra hỏi rất gắt gao nhưng cậu ta vẫn không chịu khai ra chuyện này”, giờ thì cô đã hiểu “hỏi” ở đây thực ra là “tra khảo”, Allan không chịu khai, bọn họ liền đánh anh, vì bảo vệ cô nàng họ Đồng kia, anh chấp nhậnđánh như thế. Cô cảm thấy trái tim mình đau tê tái, nhưng cô không biết đau vì anh bị đánh hay đau vì anh cố gắng bảo vệ cô nàng họ Đồng kia bằng mọi cách.
Cô nhìn anh bằng ánh mắt vừa giận vừa thương, nói: “Anh không kể đâu có được? Cuối cùng bên công an vẫn biết đó thôi.”
“Thế nên anh rất… áy náy, nếu không vì chuyện của anh thì làm sao bên công an gây rắc rối cho cô ấy được…”
“Anh…thương cô ta như vậy vì vẫn…còn yêu cô ta hả?”
Allan liền lắc đầu. “Bọn mình đừng nói chuyện này nữa có được không, càng nói nhiều em… càng không vui…”
Cô khăng khăng nói: “Không nói thì không tồn tại ư? Càng không muốn nói càng chứng tỏ…anh có vấn đề. Nếu anh không còn yêu cô ta nữa, cô ta chẳng khác gì một người xa lạ thì mang ra nói có vấn đề gì đâu?”
Allan bất lực nói: “Thích nói thì cứ nói, đừng để mình không vui là được.”
Ngải Mễ bực bội hất tay anh ra. “Sao em lại không vui chứ? Người em yêu đã yêu người khác trước khi yêu em, trải qua quá trình thực tiễn như thế thì đến lượt em kinh nghiệm chẳng không đầy mình à? Em phải vui mới đúng chứ…” Thấy anh không nói gì, cô lại nói tiếp: “Anh còn… yêu cô nào nữa không?”
“Còn hai người nữa…”
Ngải Mễ trợn tròn mắt. “Còn hai người nữa hả?”
Allan thẳng thắn nói: “Đáng lẽ anh phải kể với em từ sớm… nhưng anh…không muốn nói về những chuyện đó. Giờ…anh không muốn nó đến tai em… từ miệng người khác, như thế…em càng buồn khổ hơn…”
“Hai cô đấy là thế nào?”
“Đều là…nói như hiện nay là…chuyện tình một đêm, hồi ấy anh còn rất trẻ, tò mò, cũng… không có trách nhiệm, có một, hai lần, rồi không qua lại nữa…”
“Bọn họ…chủ động dâng hiến cho anh hả?”
Allan lại không nói gì. Thấy anh không nói gì, cô bực lắm, cảm giác như anh đang bảo vệ họ, sợ làm tổn thương đến họ vậy. Cô “hứ” một tiếng rồi nói: “Nếu… không có trách nhiệm gì thì sao chỉ có hai người được? Chắc chắn là vẫn còn…”
Allan lắc đầu phủ nhận: “Không còn ai nữa. Cô thứ hai… nói một số lời quá khích, sau đó… anh phải chú ý hơn.”
Chuyện này chẳng khác gì cắt khối u trong người, lúc đầu chỉ thấy một cái, kết quả vừa cắt lại thấy ba cái. Nghe nói gặp tình huống này, bác sĩ sẽ phải khâu ngay lại, vì biết có cắt cũng chẳng cắt được hết. Cô cũng không dám hỏi nữa, sợ càng hỏi, càng nhiều. Cô ngân ngấn nước mắt, không thốt ra được lời nào, chỉ cảm