Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghe Nói Anh Yêu Em

Nghe Nói Anh Yêu Em

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341921

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1921 lượt.

cho cô hận cũng sẽ nhất định giữ cô lại bên mình suốt đời.
Khi cô Đường mở cửa, cô đã không hề tỏ ra ngạc nhiên khi thấy Lương Duyệt quay về, mà chỉ cười với vẻ của một người đôn hậu rồi né người nhường lối để hai vợ chồng bước vào nhà. Lương Duyệt theo thói quen cũ, ném chiếc túi xuống ghế sa lông, rồi lại theo thói quen cúi xuống tìm đôi dép lê trong giá giày dép, nhưng khi bàn tay cô vừa đưa ra trước tủ giày cô mới chợt nhớ ra, mọi đồ vật đều đã được cô gói ghém mang đi từ sáng sớm.
Nơi đây không còn là nhà của cô nữa.
Vẻ thẫn thờ, mất mát trên nét mặt cô đều được Trịnh Hy Tắc nhìn thấy, anh mủm mỉm cười, ôm lấy cô từ phía sau. Bị bất ngờ cô chưa kịp kêu lên bảo anh đặt xuống thì anh đã nhanh chỏng sải bước bế bổng cô lên gác và đi vào phòng ngủ.
Khi đặt đôi chân trần lên tấm thảm len của phòng ngủ, cô không khỏi có cảm giác ám áp và râm ran, những tình cảm phức tạp hỗn độn lại ùa về trong lòng, cô cũng không nghĩ ra những lời gì để nói.
“Nếu không nghĩ ra được lời gì để nói thì hãy đi vào tắm đi. Sáng ngày mai anh còn phải đi họp, anh muốn đi ngủ sớm.” Dường như Trịnh Hy Tắc đã thấy được vẻ khó xử của cô nên đã tìm ra một cái cớ khác để cô khỏi phải lên tiếng.
Gần đây sao bỗng dưng anh ấy lại có vẻ thích đi ngủ sớm thế nhỉ? Hôm qua như thế rồi và hôm nay lại cũng như thế.
Khi cô tắm xong trở lại phòng ngủ thì anh đã nằm yên trên giường. cô tìm một hồi lâu cũng chẳng thấy còn lấy một chiếc áo ngủ nào, vì thế khi ra khỏi phòng tắm cô tiện tay với lấy một chiếc áo sơ mi của anh trên mắc quần áo.
Chiếc áo sơ mi màu xanh thẫm là món quà mà cô mua tặng cho anh trong một ngày lễ nào đó cô không còn nhớ nữa, nhưng là để đáp lại món quà là đôi khuyên tai kim cương mà anh mua cho cô. Từ trước tới nay, anh luôn là người tỏ ra rất hào phóng trong việc mang lại niềm vui cho phụ nữ. Cô Trình đã được hưởng những gì từ anh cô không rõ, nhưng đối với cô thì mỗi lần vào dịp lễ tết hay ngày kỷ niệm nào đó anh cũng đều tặng cô những đồ vật trang sức. Anh không thích những phụ nữ mang quá nhiều trang sức loè loẹt, vì thế khi chọn đồ bao giờ anh cũng chú ý những thứ trang nhã lịch sự. Lương Duyệt suy nghĩ tới những lần xuất hiện trong các cuộc gặp gỡ tiệc tùng chắc chắn cũng sẽ phải dùng đến chúng, vì thế cô đã không từ chối, mỗi lần nhận quà xong cô đều mua quà tặng lại, cô cũng biết rõ sở thích của anh, nên chỉ cần một tiếng sau là việc chọn lựa mua quà tặng lại đã được giải quyết xong. Giữa hai người luôn luôn là có đi có lại, vui cùng san sẻ.
Còn chuyện như khi nào anh mặc, hoặc đã mặc chúng chưa, cô chưa bao giờ quan tâm, để ý. Cũng giống như những đồ vật mà anh tặng cô, có rất nhiều đồ cô chưa hề đụng tới dù chỉ một lần.
Cô thường nghe người ta nói rằng, áo sơ mi của đàn ông là thứ mà rất dễ gợi cảm, chỉ cần phụ nữ mặc nó lên người là lập tức khơi dậy lòng ham muốn chiếm đoạt của đàn ông. Đáng thương sao khi ở nhà cô cũng phải mặc như vậy, quả thực cô chẳng còn biết phải làm gì hơn thế. Tuy có phần hơi khó xử, nhưng dù sao cũng vẫn cứ hơn là để mình trần đi đi lại lại trong nhà. Mặc dù buổi tối cô Đường hầu như không lên gác, nhưng là một người theo chủ nghĩa truyền thống Lương Duyệt không sao quen được với điều đó.
Cô xắn ống tay áo lên, khuy áo cũng cài đến cái cuối cùng gần cổ nhất, vì thế vạt áo có phần hơi ngắn, chỉ vừa chạm tới giữa đùi, cô cứ phải kéo chỗ này che chỗ khác, cố gắng hạn chế tối đa việc đi lại, nếu có thì mỗi bước đi bước nào cũng rất thận trọng.
Nhìn kỹ dưới ánh trăng mờ ảo, thì dường như Trịnh Hy Tắc đang nằm quay lưng về phiá cửa sổ đã ngủ say. Lúc đó cô mới yên tâm nằm xuống mép giường khẽ kéo góc chăn đắp lên người, chiếc áo sơ mi khi cô đặt chân nằm xuống giường bị kéo lên, để lộ bắp chân nõn nà. Cô vội túm lấy góc chăn trùm lên đó, đưa mắt thận trọng nhìn người nằm bên cạnh, trút một hơi nhẹ nhõm và nằm xuống.
Cô nín thở nằm co mình trên giường, cố gắng trấn tĩnh và nghĩ ra đối sách, vì vậy mà cô không nhìn thấy khoé môi khẽ nhếch nụ cười của Trịnh Hy Tắc trong bóng đêm. Thực ra anh đã nhìn thấy cô ngay từ lúc cô bước vào cửa.
Trong đầu anh vốn đang nghĩ đến nội dung của cuộc họp ngày mai nhìn thấy vẻ lấm lét của cô khi bước vào, anh tưởng rằng cô không quen với việc đi chân trần, nhưng dáng vẻ của cô dưới ánh trăng màu bạc đã làm anh phải chú ý.
Đó là một chút e ấp, một chút cảnh giác, một chút hoang mang và một chút lúng túng.
Anh không muốn làm cho cô giật mình vì thế giả vờ như đã ngủ say, nhưng khi ngửi thấy mùi hương thơm trên người cô toả ra thì dường như lý trí của anh đã bị lu mờ. Cô từng nói rằng cô thích nhất loài hoa bách hợp, đến cả nước gội đầu cũng phải tìm bằng được loại có chứa thành phần hoa bách hợp. Đó là loại nước gội đầu gì nhỉ? Anh lại quên mất rồi nhưng anh không thể không thừa nhận rằng mùi của nó rất thơm.
Thấy cô có vẻ đã lơi lỏng việc cảnh giác, nằm có vẻ thoải mái hơn, anh lập tức giang tay ra và kéo cô vào lòng mình.
Bị bất ngờ, Lương Duyệt vẫn còn chưa hết bàng hoàng thì lại bị Trịnh Hy Tắc cắn khẽ một cái v