Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghe Nói Anh Yêu Em

Nghe Nói Anh Yêu Em

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341944

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1944 lượt.

phòng Nghiêm Quy là một nỗi sỉ nhục với kinh nghiệm làm việc nhiều năm của họ. Cuối cùng Trịnh Hy Tắc dàn xếp với họ thế nào thì cô không biết, nhưng sau đó, những người tự coi mình là chính thống ấy chẳng nói gì nhiều mỗi khi gặp Lương Duyệt, chỉ gật đầu với cô một cái coi như lời chào, cố gắng giữ hòa khí bề ngoài với Nghiêm Quy.
Cửa thang máy lại mở một lần nữa, lại một nhóm người nữa, những tấm biển đeo trên ngực cho biết họ là người của một văn phòng luật sư có tiếng ở Bắc Kinh. Nghe nói nếu không phải là những công ty có cổ phiếu được niêm yết cả trong và ngoài nước thì họ cũng chẳng bao giờ thèm để mắt đến.
Khi ngang qua chỗ cô, người đi đầu khẽ nói với cô bằng một giọng an ủi: “Không sao đâu.”
Lương Duyệt ngẩng đầu lên, chỉ thấy bọn họ xôn xao bước vào phòng họp.
Có thể coi câu nói này là sự an ủi của họ dành cho người được gọi là phu nhân của Chủ tịch Hội đồng Quản trị được không? Lương Duyệt cười đau khổ.
Khi cánh cửa khép lại, thoáng nhìn thấy có một bóng người, anh ngồi đó, mặt không chút biểu cảm, trên ngón tay dài có một vật gì lấp lánh.
Mắt Lương Duyệt như mờ đi, cô vội quay người, từ từ ngồi xuống ghế như sẵn sàng đứng lên bất cứ lúc nào.
Cô biết, trong đó là một trận cãi nhau.
Cô biết, đó là một nút thong lọng.
Nhưng nỗi phấp phỏng trước một sự việc chưa xảy ra khiến cô không dám thả lỏng mình.
Cuộc họp đã diễn ra gần bảy tiếng đồng hổ, ngăn cách phòng họp một bức tường dày, nên cô không nghe được những điều họ nói trong đó.
Cô nghĩ tới chuyện hồi còn nhỏ, khi mẹ cô đi làm, bố cô thường đem cô tới công trường và nhốt trong phòng làm việc của ông. Sau khi bố rời khỏi, cô liền phủ phục trên bậu cửa, lắng nghe tiếng bước chân ông, sau đó cô mới biết, ở một nơi toàn những âm thanh ồn ào của công trường xây dựng như vậy thì chẳng thể nghe thấy tiếng gì được.
Nhưng ở tòa nhà mười tầng yên tĩnh tới mức đáng sợ như Trung Thiên này, cô cũng chẳng nghe thấy gì cả.
Thư ký Đổng không hề bước ra lấy một lần, những người ở bộ phận tổng hợp cũng rất ít đi vào bên trong, mà dù có vào đó thì cũng chỉ là đem đồ ăn trưa cho những người bên trong. Cô không muốn nghe diễn biến của cuộc họp từ miệng người khác, vì thế chỉ còn cách ngồi yên chờ đợi.
Năm giờ chiều, cánh cửa gỗ nặng nề được đẩy ra, đám người bên trong lần lượt bước ra ngoài. Trịnh Hy Tắc cùng đi với một người lớn tuổi, nụ cười trên môi anh không hề thay đổi. Lương Duyệt vẫn ngồi bất động trên ghế, ngón tay cô lạnh giá.
Không ngờ người trong phòng họp lại nhiều như vậy, cả một đoàn dài dằng dặc. Lương Duyệt đếm thầm, cố không nhìn vào tấm lưng thẳng đã bước vào trong thang máy.
Năm mươi bảy người cả thảy. Cũng được đấy.
Lương Duyệt thở dài, thả lỏng người, đứng dậy, khoác túi lên, sửa sang lại váy áo, rồi đưa mắt nhìn xung quanh xem có quên thứ gì không, định rời đi. Cô không cần biết kết quả cuộc họp, mà dù có biết cũng chẳng thay đổi được gì. Việc đến Trung Thiên chẳng qua cũng chỉ là một liệu pháp tâm lý, vì suy cho cùng thì phần lớn tiền lương của cô có được cũng là từ Trung Thiên, nếu không tới thì có vẻ thiếu đạo đức nghê nghiệp quá.
Nhưng cô chưa kịp cất bước thì cánh tay đã bị ai đó kéo lại. Anh cười hỏi: “Em không định biết kết quả mà đã định bỏ đi sao?”
Lương Duyệt nhìn kỹ nụ cười tự tin trên môi anh, nói: “Có cần thiết phải hỏi không? Nụ cười của anh đã nói rõ cả rồi.”
Trịnh Hy Tắc đưa tay chỉ vào cô, hỏi: “Nụ cười trên mặt anh thì có thể nói lên điều gì? Em ở bên cạnh anh lâu như vậy, sao vẫn còn chưa hiểu anh thế?”
Cô có vẻ mệt mỏi, cười một cách miễn cưỡng: “Nói như vậy là chúng ta chẳng còn gì nữa?”
Ánh mắt chăm chú của anh nhìn cô đầy vẻ phức tạp, thở dài rồi nói: “Nếu có một ngày anh không còn gì nữa, anh sẽ không để cho em nhìn thấy anh đâu.”
Lương Duyệt nhìn ra cửa sổ, khoảng không gian bên ngoài đã biến thành một khoảng trời xám, cũng giống như tâm trạng phức tạp không thể lý giải được của cô lúc này, “Anh hãy tới bữa tiệc chiêu đãi đi. Em sẽ lái xe về nhà.”
Về nhà thôi, để gieo mình xuống chiếc giường mềm mại, để bộ óc không phải làm việc thì sẽ không thấy mệt mỏi nữa.
Chỉ cần đến ngày mai, tinh thần tràn trề trở lại, cô sẽ lại là một Lương Duyệt không thể gục ngã.
Trong cuộc đời này, Lương Duyệt đã từng phải đối mặt với rất nhiều chuyện, bởi có một số chuyện không thể nào tránh được.
Cô không thể đối xử tệ với ai. Cô cũng ghi nhớ tất cả những món nợ trong long, và luôn luôn trăn trở với những món nợ đó.
Cô luôn nghĩ, dù có đau đớn, dù có khó khăn hơn nữa, thì cũng không được buông xuôi, bởi vì người mà cô dám đối xử tàn nhẫn chỉ có một mà thôi, đó là chính bản thân cô.
Trịnh Hy Tắc cũng không cố nài ép, anh chỉ hạ giọng, nói: “Lái xe về nhà cẩn thận đấy!”, rồi sải bước đi theo những người phía trước.
Lương Duyệt không biết cái nhà mà cô vừa nói là nhà nào, vì vậy cô lái chiếc TT một cách không mục đích trên đường vành đai bốn. Mãi cho đến khi Phương Nhược Nhã gọi điện tới, cô mới dừng xe, nhìn những ngọn đèn màu từ các tòa nhà hai bên đườn