Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341943
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1943 lượt.
lãnh đạo Trung Thiên đang diễn ra. Một vị giám độc đang trình bày một bản báo cáo của mình trên bục, Trịnh Hy Tắc nghe mà thấy thật vô vị. Các viên chức cũ của Trung Thiên trước đây đã tạo ra một tật xấu theo kiểu của các doanh nghiệp quốc doanh, phần lớn chỉ bày tỏ tình cảm yêu mến của mình với công việc bằng những lời nói sáo rỗng, vì thế anh không ngần ngại khi làm ra vẻ với họ.
“A lô, cửa nhà tôi bị người ta hàn kín lại rồi, bây giờ ngoài nhảy lầu ra thì tôi chẳng còn cách nào khác cả.” Lương Duyệt không nói tên mình ra, vì cô sợ như thế chẳng khác gì đổ thêm dầu vào lửa, nhỡ chẳng may anh ta không có ấn tượng tốt về mình thì chẳng khác gì mình tự tìm đến con đường chết.
“Hãy gọi tới số 110, 119, 122.” Trịnh Hy Tắc đáp, giọng lạnh lùng.
“Thôi được, cám ơn ông đã cho tôi biết điều thông thường này.” Giọng Lương Duyệt trong nháy mắt hết sức bình thản, chẳng hề có chút phấn khởi nào.
Cô chấp nhận số phận và cũng chẳng hy vọng Trịnh Hy Tắc sẽ cứu mình. Chỉ là bấm nhầm số thôi mà, cô tự nhủ.
Tiếng tút tút trong máy khiến lông mày của Trịnh Hy Tắc nhíu lại, anh nhìn vào chiếc điện thoai trên tay.
Lần đầu tiên có một cô gái dám tắt điện thoại của anh, hơn nữa lại vào lúc trước khi nhảy lầu.
Giọng nói trong điện thoại hình như anh đã nghe thấy bao giờ rồi, Trịnh Hy Tắc nhíu mày lục tung trong trí nhớ, và người đầu tiên anh nhớ tới, chính là cô luật sư có miệng lưỡi sắc bén ấy. Phải rồi, giọng của cô ta và người trong điện thoại là một. Lần đầu tiên anh thấy một nữ luật sư trẻ đến từ một văn phòng tép riu mà dám giới thiệu hùng hồn về mình như vậy, vì thế cô gái ấy đã để lại cho anh ấn tượng khá sâu sắc.
Liệu cô ta có dám nhảy lầu không nhỉ? Anh mân mê chiếc điện thoại trong tay.
Rồi đột nhiên anh nhấc điện thoại lên, gọi lại số vừa rồi. Từ trong ống nghe vọng ra bài Bài ca đom đóm. Thấy hai nhân viên cấp dưới ngồi bên đang tròn mắt nhìn mình, anh đưa tay lên che miệng, rồi đưa ngón tay ra hiệu để mọi người tiếp tục. Sau đó anh thầm nhủ với vẻ lạnh lùng, nếu sau ba hồi chuông nữa mà cô ta không nghe máy, thì dù cô ta có nhảy từ đỉnh Himalaya xuống thì cũng chẳng liên quan tới anh.
“A lô, có chuyện gì thế?” Giọng nói ở đầu dây bên kia là người Đông Bắc, không phải giọng nói lúc trước. Trịnh Hy Tắc ngây người nhưng không nói gì, người ở đầu dây bên kia “A lô” mà không nghe thấy tiếng trả lời, lẩm nhẩm mấy tiếng rồi tắt máy.
Bây giờ không còn là chuyện cứu hay không cứu người nữa. Bỗng nhiên anh thấy rất tò mò trước cô gái đã tắt điện thoại của anh hai lần trước khi nhảy lầu ấy.
Anh cười lạnh lùng, cuộc họp này thật nhạt nhẽo, chi bằng tìm một cái gì đó thú vị hơn! Đột nhiên anh đứng dậy khỏi ghế tổng giám đốc, khiến vị giám đốc đang phát biểu trên bục giật mình lui về sau mấy bước, tưởng rằng bản báo cáo lấp liếm của mình đã làm sếp tức giận. Không ngờ, Trịnh Hy Tắc chẳng thèm nhìn ông ta lấy một cái mà chỉ bước nhanh ra khỏi phòng họp, khiến thư ký Đổng hốt hoảng chạy theo phía sau hỏi: “Thưa, Tổng giám đốc đi đâu ạ?”
Trịnh Hy Tắc đáp, đầu không hề ngoảnh lại: “Đi cứu người!”.
Cứu người!
Cứu người?
Tình Yêu Giữa Ngã Ba Đường
Sau khi tỉnh dậy, Lương Duyệt bỗng cảm thấy căm giận chính mình. Lúc này Trịnh Hy Tắc không còn ở trên giường nữa, cô cầm mấy chiếc gối ném mạnh vào chỗ anh nằm ngủ đêm qua.
Như thế này là sao? Một người phụ nữ mà ngay đến bản thân mình cũng không chế ngự nổi, thì còn làm được gì nữa?
Ném xong mấy chiếc gối, cô ngồi yên lặng một lúc rồi mới đi chân trần đến bên cửa sổ, kéo soạt tấm rèm sang bên, ánh nắng bên ngoài chiếu vào chói chang, cô bèn đưa tay lên che mắt.
Chung Lỗi là người rất lương thiện, đối mặt với bất kỳ việc gì, anh thường chọn cách làm đúng với lương tâm của mình. Nhưng cô và Trịnh Hy Tắc thì không như vậy.
Nhưng hôm nay, cô đã trở thành chủ nhà, coi như được hả giận rồi.
Đi thì đi, nhưng trước hết cô vẫn phải tới Trung Thiên một lần đã. Vì không có nhiều thời gian nên cô đi thẳng tới phòng họp lớn ở tòa nhà mười tầng. Nhìn thấy cô, trợ lý Đổng vội tươi cười chạy ra đón và tế nhị ngăn cô lại bằng một câu nói khẽ: “Thưa luật sư Lương, bây giờ cô không thể vào trong đó được.”
Lương Duyệt mỉm cười, vỗ lên vai anh ta: “Tôi biết, tôi tới để thăm một người bạn.”
Cửa thang máy bỗng bật mở, trong đó là một tốp người có vẻ rất vội vã, họ là những cố vấn mà Trung Thiên mời thêm ở bên ngoài từ văn phòng Luật sư Hằng Chính. Mấy người nhìn thấy Lương Duyệt từ xa đều gật đầu chào cô, sau đó bước nhanh vào phòng họp, cánh cửa gỗ màu vàng lại một lần nữa khép lại.
Bọn họ không phải là đồng sự hay sao? Lúc ấy Trung Thiên vốn có hai nhà cố vấn luật, chỉ vì Trịnh Hy Tắc muốn thêm văn phòng Nghiêm Quy mà đã gây nên cơn sóng gió, bọn họ đòi hủy hợp đồng tập thể. Bọn họ luôn tự khoe khoang rằng mình tốt nghiệp từ trường Đại học Luật chính quy, cho rằng cùng đứng danh nghĩa cố vấn luật sư với Lương Duyệt là một chuyện mất mặt, và cộng tác cùng văn