Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghe Nói Anh Yêu Em

Nghe Nói Anh Yêu Em

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341946

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1946 lượt.

ếng những chiếc xe qua lại trên đường khiến mọi âm thanh khác đều chìm đi, cô quay đầu lại, cao giọng đáp: “Gì ạ?”
“Anh về nhà đây, khi nào em muốn về thì gọi điện cho anh!” anh nói, tuy giọng không to lắm nhưng Lương Duyệt vẫn nghe thấy rất rõ ràng.
Anh đứng yên lặng, cô cũng không hề nhúc nhích.






Tình Yêu Trong Cân Nhắc Đắn Đo
Phương Nhược Nhã vỗ vai Lương Duyệt, đôi mắt mang vẻ mơ màng của người vừa uống chút rượu, nói bằng giọng sụt sịt: “Lúc đó nếu cậu xuống thang và theo anh ấy về nhà thì tốt biết bao, sẽ không phải như bóng ma bơ vơ quanh quẩn chỗ này chỗ khác như bây giờ . Minh nghĩ chắc tâm thần của của cậu có vấn đề mất rồi”
Lương Duyệt nhấp một ngụm Sex on the Beach, nói: “Mình không quen thứ hàng ngoại này, mình thật sự không hiểu nó có gì ngon. Khẩu vị của cậu càng ngày lại càng giống Hàn Ly rồi, cho dù thế nào cũng rất chuộng những vị kiểu này.”
“Đừng có lẩn tránh vấn đề nữa. Nói xem, sao lúc đó cậu lại không lên xe?” Phương Nhược Nhã liếc nhìn Lương Duyệt một cái, hỏi với giọng châm chọc.
“Mình sợ.” Lương Duyệt lắc đầu cười, “mình sợ nếu lên xe rồi thì mình không thể xuóng được nữa, mình sợ sau khi mình lên xe rồi thì mình không thể kiên trì được nữa. Tuy quan hệ giữa bọn mình là vợ chồng, làm nũng với chồng xem ra có phần hơi buồn cười, nhưng lúc nào mình cũng cứ nhắc nhở bản thân rằng, không thể dễ dàng lên xe của Trịnh Hy Tắc. Cậu có còn nhớ cái cô họ Trình đó không, cô ta theo đuổi anh ấy ba năm, nhưng anh ấy nói chia tay là chia tay ngay lập tức, qua đó có thể thấy anh ấy là người rất dễ dàng thay đổi và rất vô tình.”
Vậy thì, vì sao cô lại để mình rơi vào hoàn cảnh của một người vợ bi đát?
Gần đây Nghiêm Quy rất bận, những vụ án tồn đọng lại, có thể đó là vì thời tiết đã bắt đầu trở nên nóng nực, đầu óc ai cũng chỉ chực vỡ tung ra, mọi việc đều không thể giải quyết được bằng thương lượng, vì vậy chỉ còn cách gặp nhau ở toà án.
Gần đây biểu hiện của Doanh Doanh rất tốt, vụ án lần trước cô đã xử lý đâu ra đấy, cô đã hỗ trợ bên toà án hoàn thành công tác hoà giải bên phiên toà. Sử dụng thời gian rất hợp lý, giải quyết sự việc nhanh chóng, hiệu quả công việc cao. Lương Duyệt rất muốn khen cô mấy câu. Cô đã tới phía ngoài cửa với một nụ cười trên môi, nhưng đột nhiên cô nhìn thấy biển công tác trên ngực mình nên cô vội quay trở về phòng tới trước làm việc và gọi điện sang cho Doanh Doanh: “Doanh Doanh, sang đây một chút.”
Doanh Doanh Duyệt đáp lại với vẻ rất cẩn trọng, Lương Duyệt mỉm cười lắc đầu. Chờ đến khi Doanh Doanh cẩn thận đẩy cửa bước vào , Lương Duyệt mới nói với cô bằng giọng rất bình tĩnh: “Vụ án lần trước em đã theo rất tốt, anh Hàn Ly nói sẽ không để em thiệt. Em cũng có thể được coi là nhân viên kỳ cựu của văn phòng chúng ta rồi, sau này sẽ tiếp tục cố gắng thêm nhé.”
Doanh Doanh gật đầu rất mạnh rồi cung kính đứng sang một bên, khiến Lương Duyệt bất gíac mỉm cười. Nhìn thấy cô bé chân tay cứ lúng ta lúng túng, cô cố nén cười, nói: “Cô có thể về được rồi, nhớ mang hồ sơ vụ Hằng Dương lại cho tôi.”
Sau khi Doanh Doanh đi hẳn, nét mặt Lương Duyệt mới giãn ra hẳn, sau đó nhấc điện thoại lên định nói chuyện với một ai đó cho khuây khoả, nhưng khi nhấc điện thoại lên rồi đang bấm dở lại thôi và đóng máy lại. Sau đó cô ném chiếc máy điện thoại lên bàn, kéo ghế xích lại trước bàn máy tính và bắt đầu viết lời biện hộ trước phiên toà.
Trong phòng làm việc rất yên tĩnh, chỉ còn duy nhất tiếng gõ bàn phím lạch cạch, và điều ấy càng khiến lóng người cảm thấy cô đơn hơn. Để tạo ra một âm thanh sống động hơn, cô lẩm nhẩm đọc những lời định viết, nhưng mới được ba dòng thì cô cảm thấy giọng của mình rất khó nghe, nên cô lại thôi và chăm chú vào bàn phím. Chưa được mấy dòng thì chuông điện thoại lại vang lên, mở máy ra xem thì thấy đó là số của Trịnh Hy Tắc, một cảm giác nặng nề lại dâng lên trong lòng cô, tuy vậy cô vẫn mở máy nghe.
“Lại có chuyện gì nữa thế?”
“Em biết là điện thoại của anh à?’ Ở đầu dây bên kia Trịnh Hy Tắc cười có vẻ rất thoải mái.
“Chẳng phải anh luôn ghen tỵ rằng máy của em luôn hiển thị số gọi tới sao? Thưa anh Trịnh.” Lương Duyệt không thể nói rõ về cảm giác của mình, cảm giác ấy giống như một trái tim được thả lỏng tự do, nhưng lại cũng vô cùng căng thẳng, nhất là sau khi cô và Phương Nhược Nhã cùng mổ sẻ về nỗi lo sợ của cô vào buổi tối hôm qua, cô lại càng cảm thấy khó tìm được thái độ đối phó thích hợp với Trịnh Hy Tắc.
Đầu dây bên kia không nghe thấy tiếng trả lời, Lương Duyệt thấy hơi căng thẳng, cô khẽ nói : alô. Kết quả là ở đầu dây bên kia vọng lại một lời đáp hầu như không mấy cân nhắc của anh: “Anh có việc, anh đi họp đây.” Tiếp ngay sau đó là tiếng tắt máy, khiến cô không khỏi tức giận.
Người gọi điện tới cũng là anh, nói bận cũng là anh, anh ta coi mình là gì vậy?
Cô chỉ còn biết gạt chiếc điện thoại sang bên và tiếp tục đánh máy, nhưng thỉnh thoảng cô lại liếc nhìn về phía nó.
Xem ra, anh ấy đi họp thật sự.
Trong