Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghe Nói Anh Yêu Em

Nghe Nói Anh Yêu Em

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341941

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1941 lượt.

một số chuyện nên cho qua thì hãy cho qua, nếu không thì hãy nghĩ tới hậu quả!” Giọng nói của người kia vẫn tỏ ra rất ôn tồn.
“Ví dụ?” giọng Lương Duyệt trở nên lạnh lùng. Mấy ngày qua cô và Hàn Ly đã nhận được một số cuộc điện thoại tương tự, cũng với nội dung đe dọa, vì thế mà Hàn Ly càng giận dữ và quyết tâm, anh coi đây là vấn đề liên quan tới tôn nghiêm của giới luật sư. Chuyện đòi lại tiền lương không còn là vấn đề chính yếu nữa, mà quan trọng hơn là, đến cả những người làm về luật cũng không có được cảm giác an toàn, vậy thì dân chúng sẽ ra sao đây? Vì chuyện này, họ đã phải tố cáo tới bốn lần, lần nào cũng khiến mấy viên cảnh sát đâu đầu mà chẳng biết phải làm gì với anh.
“Có một số chuyện, Lăng Tử và các nhà đầu tư có thể giải quyết được với nhau, có một số chuyện thì những nhà đầu tư và các lãnh đạo bề trên giải quyết với nhau, có những vấn đề thì để các cấp lãnh đạo giải quyết với nhau. Cô nghĩ rằng cô có thể tố cáo tới cấp nào? Nếu như cô còn mạng sống để đi tố cáo?”
“Chúng tôi sẽ không để anh ta sa lưới, vì vậy cũng sẽ không để cho cô sống. Nếu những tài liệu trong tay tôi không sai thì cô là người Đông Bắc, đúng không? Bố cô là giám đốc một công ty xây dựng, mẹ cô đã nghỉ hưu, bà ấy thường đi chợ sớm lúc sáu giờ sáng. À, cô còn có một người bạn trai đang học ở bên Mỹ nữa, làm ở ngân hàng chắc có nhiều tiền lắm nhỉ? Nếu anh ta mất việc, gia đình cô lại xảy ra chuyện gì thì cô thử đoán xem, phải cần tới bao nhiêu ngày để anh ta có thể từ bên Mỹ trở về cứu cô?”
Cuối cùng thì Lương Duyệt không sao nghe thêm được nữa, cô giơ tay ném mạnh chiếc điện thoại xuống đất. “Đồ khốn kiếp!”, cô chửi thầm trong bụng.
Chiếc điện thoại lăn mấy vòng, ánh sáng từ màn hình của nó như muốn trêu ngươi và chế nhạo cô, khiến cô chỉ muốn cầm nó lên và chửi một trận thật đã.
Sau này Hàn Ly nói với cô rằng, anh cũng nhận được một cú điện thoại tương tự. Cả hai đều mệt mỏi, buồn bực, im lặng dựa vào cửa xe, ánh đèn pha từ những chiếc xe đi qua lại lần lượt hắt ánh sáng lên mặt họ, càng làm tăng thêm cảm giác ngột ngạt vô hình. Cuối cùng Hàn Ly nói: “Có tiếp tục đem ra tòa hay không thì tùy cô, còn tôi quyết định vẫn làm như vậy. Làm những kẻ lưu manh nho nhã nhiều năm rồi, không thể để mất trắng được. Ngày mai tôi sẽ tới Sở công an để trình báo, tôi muốn xem xem, tóm được gã họ Lăng kia rồi thì sẽ tóm thêm được những con cá lớn nào nữa!”
Lương Duyệt day day trán, mắt vẫn nhìn ra những chiếc xe qua lại như mắc cửi, cô rùng mình mấy cái “Thế còn bên công ty của Phương Nhược Nhã thì làm thế nào? Anh không sợ bọn chúng sẽ động đến cô ấy hay sao?”
Nghe thấy Lương Duyệt nhắc đến Phương Nhược Nhã, Hàn Ly cười rất đỗi dịu dàng, anh đáp: “Có những khi, yêu chính là từ bỏ.”
“Đừng có lạm dụng từ ngữ.” Lương Duyệt thấy sống mũi cay cay, cô cắn vào ngòn tay mình, thầm rủa.
Có thể Hàn Ly chưa phải là một quân tử, nhưng anh ta biết hy sinh bản thân để cho người mình yêu được bình an. Thế còn với Chung Lỗi thì sao nhỉ? Liệu cô có làm được điều ấy không, rời xa anh ấy?
Chia tay hay không, không phải cô cứ nói là làm ngay được. Nhưng còn chuyện đem phiền hà đến thì bọn người kia đã nói là làm.
Vì thế mà trong lúc ngủ, Lương Duyệt đã nghe thấy những tiếng động khác thường, cô bàng hoàng sực tỉnh, nhỏm người dậy, ghé mắt nhìn qua khe cửa thì thấy có bóng mấy người đang lén lút tìm vật gì đó ở trước cửa. Cô hét toáng lên: “Các người định làm gì hả? Nếu còn không đi, tôi báo cảnh sát!”.
Nhưng tiếc là câu nói đe dọa ấy không đủ mạnh, dụng cụ mà những kẻ kia mang tới rất đầy đủ, nên bọn chúng chẳng thèm để ý đến lời đe dọa của Lương Duyệt mà vẫn cứ tiếp tục công việc của mình, chỉ một lát sau, cô đã ngửi thấy mùi khét lẹt.
Là người từng học về điện, cô biết bọn người ấy đang hàn cửa. Cô vội càng gọi điện sang cho hàng xóm. Người này nói chắc nịch rằng sẽ bảo vệ cô ròi thò đầu ra ngó, nhưng khi nhìn thấy hành động bất lương của bọn người kia thì vội rụt ngay đầu vào rồi đóng chặt cửa lại.
Lương Duyệt không tìm được sự giúp đỡ nhưng cũng không dám bao cảnh sát, vì cô sợ nếu bị dồn tới đường cùng, bọn người kia sẽ ra tay với bố mẹ cô và Chung Lỗi. Thấy cửa sắp bị hàn kín đến nơi, mùi khét lẹt đã tràn ngập khắp căn phòng, cô chỉ còn biết chạy tới bên cửa sổ hít không khí bên ngoài và nhìn xuống phía dưới, nơi có hàng rào lưới bảo vệ nghiêng 45 độ, cô muốn trèo xuống nhưng chẳng hề có lấy một chỗ đặt chân.
Bắt chước kiểu nhảy của Người Nhện ư? Hay là theo kiểu Titanic? Nhưng, dù là theo kiểu gì thì đôi chân của cô lúc này cũng đã run lên bần bật.
Lương Duyệt bấm điện thoại và chọn bừa lấy một trong số đó, định hỏi ý kiến. Chọn xong thì mới phát hiện ra rằng đó là tên của Trịnh Hy Tắc. Đó là số điện thoại mà cô lấy được từ Hàn Ly khi đến Trung Thiên lần đầu, tuy lưu đã lâu nhưng cô chưa bao giờ gọi.
Tự tìm đến rồi lại ăn mắng mất thôi, cô thấy ân hận ngay sau đó, nhưng giọng nói trầm trầm bỗng vọng lại từ đầu dây bên kia: “A lô, Trịnh Hy Tắc xin nghe!”
Ở đầu dây bên kia có một cuộc họp của ban