Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341957
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1957 lượt.
, sau khi nhận ra vẻ châm biếm trong lời nói của anh, cô cũng nói với vẻ chế giễu: “Chẳng lẽ ông Trịnh không nhìn thấy sao? Tôi đang chuẩn bị trèo xuống bằng ga trải giường.”
Lực rơi từ trên cao xuống rất lớn, nên khi Lương Duyệt rơi vào lòng Trịnh Hy Tắc thì anh cũng ngã theo. Cả người cô được cánh tay anh giữ chặt và áp sát vào người anh. Hơi thở nóng ấm toả ra, hòa quyện với mùi thuốc lá thoang thoảng từ người anh khiến cô bừng tỉnh.
Cô nhanh chóng rời khỏi bàn tay anh, phủi quần áo rồi xem xét các vết xây xước trên người, ngoài khuỷu tay bị trầy ra, những chỗ khác không hề hấn gì. Sau đó, cô tỏ vẻ rộng lượng, chìa tay ra trước mặt Trịnh Hy Tắc nói: “Nào, để tôi kéo anh dậy.”
Trịnh Hy Tắc nhìn cô phủi quần áo với vẻ tự đắc rồi lại tươi tỉnh chìa tay ra, đôi mắt biết cười với hàng lông mày cong cong ấy khiến người ta không thể không chú ý, mái tóc rồi bù đã được cô túm gọn về phía sau, để lộ cái cằm nhọn và lúm đồng tiền nơi khóe miệng trông thật hút hồn.
Anh đứng dậy, không để ý tới bàn tay của cô vẫn đang chìa ra, nói: “Tôi thật sự không biết là một luật sư bình thường cũng có lúc lại đùa giỡn với mạng sống của mình như vậy.”
Lương Duyệt sửa lại đầu tóc, nói bằng giọng thản nhiên: “Thật ra, hôm nay tôi cũng mới biết điều đó.”
Trịnh Hy Tắc bật cười rồi bảo cô: “Lên xe đi.”
Khuôn mặt cô bỗng trở nên căng thẳng: “Để làm gì?”
“Nếu cô cứ muốn đứng chân trần trong tuyết lạnh như thế này thì tôi cũng không có ý kiến gì, nhưng cô hãy nhìn những người đang quan sát chúng ta ở đằng kia đi. Tôi nghĩ, chắc cô vẫn muốn sống ở chỗ này.”
Cô đưa mắt len lén nhìn. Quả nhiên có mấy bà chị tay xách làn đi chợ về đang sải bước về phía họ, nếu không đi mau thì nhất định ngày mai cô sẽ trở thành đề tài buôn chuyện nóng hổi nhất trong thang máy đây. Thế nên, không chờ Trịnh Hy Tắc mời, cô đã vội vàng mở cửa xe anh và chui vào giấu mình bên trong, nói: “Phiền anh đưa tôi về Nghiêm Quy được không?”
Trịnh Hy Tắc cố làm ra vẻ suy nghĩ rồi nói: “Không được, trước khi phiên tòa diễn ra, tôi không muốn có bất cứ vấn đề gì với cố vấn luật sư.”
“Ý anh là, muốn nhờ Nghiêm Quy giải quyết cho một số vụ việc à?” Lương Duyệt không giấu được niềm vui.
Anh nhìn vào đôi mắt tràn đầy hy vọng của cô, thấy không nỡ dập tắt những suy nghĩ có phần xa vời trong đó. Đôi mắt cô rất đẹp, nụ cười của cô cũng rất ngọt ngào, thậm chí anh còn có cảm giác cô chỉ là một cô sinh viên đạt học chưa tốt nghiệp, vô tư tới mức làm người ta thấy bất an.
“Ừm.” Anh nới lỏng chiếc cà vạt ở cổ, gật đầu, coi như một câu trả lời gượng ép, rồi nhấn ga thật mạnh. Chiếc xe chồm lên như muốn thể hiện thái độ bất mãn của nó với anh.
Lương Duyệt rõ ràng đã không phát hiện thấy điều gì khác thường, khuôn mặt cô vừa mới đây thôi còn ủ rũ buồn rầu, bây giờ đã sáng bừng như ánh dương. Mặc dù vẫn đang trong tình trạng đang bị uy hiếp một cách không rõ ràng, nhưng nếu nắm được Trung Thiên, thì một chút gian khổ này của cô cũng chẳng thấm vào đâu.
Mãi cho tới khi chiếc xe giảm bớt dần tốc độ, cô mới phát hiện ra rằng mình đã tới một nơi xa lạ, cảnh vật đẹp đẽ xung quanh và cách bố trí vườn tược có gì đó quen quen. Thấy chiếc xe cứ đi thẳng vào gara, cô khẽ hỏi: “Đây là…”
“Nhà tôi.” Trịnh Hy Tắc liếc cô một cái trong gương rồi trả lời.
“Làm gì vậy? Anh định làm gì mới được chứ?” Lương Duyệt bỗng cảm thấy căng thẳng, cô co mình lại trong tư thế phòng bị.
Trịnh Hy Tắc khẽ nhếch môi đáp: ”Yên tâm đi , thưa cô Lương, tôi chẳng có ý định gì với cô cả, tôi chỉ cảm thấy cô tạm thời lánh đến đây sẽ an toàn hơn thôi, ít nhất thì như vậy cô mới giữ được mạng sống để trở về Nghiêm Quy viết đơn kiện cho tôi chứ.”
Khi Trịnh Hy Tắc đứng trước cửa nhà, anh đã hoàn toàn lấy lại vẻ nho nhã thường ngày. Cứ như thể con người ngạo mạn vô lễ, có nụ cười lạnh lùng và thích nhạo báng người khác ban nãy không phải là anh vậy. Còn Lương Duyệt thì đứng phía sau anh, im lặng bất động cứ như người bị trúng tà.
“Sao thế?” Anh hỏi.
Lương Duyệt ấp úng đáp: “Không có gì. Ngôi nhà này đẹp quá.”
Trịnh Hy Tắc liếc cô một cái rồi đưa tay ra, cô quay mặt đi né tránh theo phản xạ, nhưng đã bị anh giữ lại. Ngón tay trỏ của anh chạm vào má cô, sau đó mới nhấn chuông cửa.
Có một thứ gì đó lạnh giá toát ra từ má cô.
Lương Duyệt hơi sững người, đầu óc cô bỗng trở nên lộn xộn.
Đúng thế, cô nhớ Chung Lỗi. Mùa hè năm ngoái, họ đã cùng nhau đạp xe đến đây, anh đã nói cô cứ tùy ý lựa chọn bất cứ ngôi nhà nào ở nơi này. Chờ đến khi có tiền, nhất định anh sẽ mua cho cô. Lúc ấy, một ngôi nhà là mục tiêu phấn đấu của họ, nhưng đến hôm nay, khi đứng trước căn nhà kiểu châu Âu này, bọn họ có cố gắng thêm mười năm nữa thì cũng không thể nào mua được.
“Đừng có đứng ngây ra như thế nữa, vào nhà đi chứ?” Lương Duyệt sực tỉnh bởi một cái huých vai.
Căn nhà quả thật rất rộng lớn, cầu thang hình xoáy ốc, hai tầng bố trí giống nhau. Tầng một là phòng khách rộng mênh mông đến lạnh người. Rèm cửa sổ màu nâu bạc sang trọng, nhưng hình như thiếu một làn hơi ấm. Trong