Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghe Nói Anh Yêu Em

Nghe Nói Anh Yêu Em

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341955

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1955 lượt.

phòng bài trí những vật dụng gia đình màu đen, ngay cả bình hoa trong góc cũng màu vàng đen.
Óc thẩm mỹ của những người có tiền quả nhiên khác thường. Có điều, dù rất sang trọng nhưng ngôi nhà này vẫn thiếu vắng một không khí gia đình.
Lương Duyệt theo Trịnh Hy Tắc lên cầu thang, cố không nhìn vào ánh mắt dò xét của những người giúp việc trong nhà anh. Chắc mấy người đó đang nghĩ, phụ nữ mà đi chân trần, mặc quần áo ngủ đến nhà đàn ông như thế này thì có nói thế nào cũng không phải là người tốt. Những ánh mắt như những mũi dùi ấy chỉ khuất sau khi hai người lên đến tầng trên. Trịnh Hy Tắc mở cửa phòng ra hiệu cho cô bước vào, sau đó anh đóng của lại và rời đi.
Lương Duyệt nhìn bốn xung quanh, chiếc giường to rộng màu đen, chiếc thảm trải nhà mềm mại cũng màu đen… một thế giới màu đen đang đè nặng lên cô. Cô đành bước tới bên cửa sổ, mở toang cánh cửa ra, sáng sáng mặt trời ấm sáp ùa vào, lúc đó cô mới lấy lại được hơi thở bình thường.
Chiếc điện thoại trong túi bỗng đổ chuông. Trước khi nhảy lầu cô đã kịp cho ví tiền và điện thoại vào trong túi, sau đó lấy kim băng cài lại để đề phòng chúng rơi ra. Cô vội mở túi lấy điện thoại. Trên màn hình hiện số điện thoại ở nhà. Cô mỉm cười, nói: “Có chuyện gì vậy ạ? Mẹ lại thấy nhớ con phải không?”
“Duyệt, có làm sao không con? Sao bỗng dưng lại có người gọi điện về nói rằng con bị tai nạn xe?” Giọng nói đầy lo lắng của mẹ trong máy khiến lửa giận trong lòng Lương Duyệt lại bùng lên. Bọn người kia đúng là một lũ khốn, sao chúng vẫn chưa chịu thôi cơ chứ?
“Có sao đâu ạ, không có chuyện gì với con đâu. Con tự giải quyết được, mẹ đừng nói gì với bố nhé.” Lương Duyệt khẽ an ủi mẹ, tay đấm lên tấm kính cửa sổ.
“Bố con biết cả rồi, bố con nhận được điện thoại lúc đang ở cơ quan. Bọn họ nói với bố con rằng con dính líu vào vụ kiện nào đó liên quan đến mạng người. Rốt cuộc là đã có chuyện gì vậy?”
Lương Duyệt tựa người vào bậu cửa sổ một cách bất lực, nói: “Mẹ à, bố mẹ đừng lo cho con. Những ngày này, khi ra ngoài bố mẹ nên cẩn thận một chút. Mẹ bảo bố nên về nhà sớm. Những chuyện khác cứ để đó đã, mà mẹ phải nhớ là nhất định không được báo cảnh sát đấy nhé!”
Ở đầu dây bên kia mẹ cô vẫn đang nói, nhưng hầu như cô không thể giữ vững nổi thân mình được nữa. Cô trượt xuống chân tường, rồi ngồi xoài xuống sàn nhà. Làm thế nào bây giờ? Nếu sự đe dọa đó không chấm dứt thì cô và gia đình cô sẽ mãi mãi không được yên ổn.
Không lẽ phải thừa nhận với mọi người rằng họ đã sai, rằng đáng lẽ không nên quan tâm đến những chuyện không phải của mình? Không lẽ họ thật sự phải trả giá cho chuyện này, mà cái giá đó sẽ động chạm tới Nghiêm Quy và tiền đồ của cô sau này?
Thừa nhận sai lầm thì rất dễ dàng, nhưng hậu quả của nó sẽ rất nghiêm trọng.
Một luật sư không có uy tín thì làm sao tồn tại được trong giới tư pháp? Một văn phòng luật sư không có danh tiếng thì làm sao có thể nhận các vụ kiện?
Điện thoại lại đổ chuông, Lương Duyệt chậm rãi cầm lên. Nhìn rõ số điện thoại trên đó, cô liền áp sát vào tai khẽ hỏi: “Sao thế?”
Anh cười khì khì, nói: “Ngốc, anh lại nhớ em rồi, anh vừa nấu xong nồi mỳ, đang ăn thì bỗng nhớ đến em, vì thế anh nhấc máy lên để hỏi xem cô ngốc nhà ta đang làm gì?”
“Không làm gì cả. Em đang thu xếp đồ để chuẩn bị đi làm.” Lương Duyệt cố kìm những giọt nước mắt đang chực trào ra, cười đáp.
“Giờ mới đi làm à? Sắp mười rưỡi rồi.”, Chung Lỗi ngạc nhiên hỏi.
“À vâng, là thế này, hôm nay em nghỉ.” Những lời nói dối của Lương Duyệt thật ra rất dễ dàng nhận thấy, vì cái cớ mà cô đưa ra nghe không hợp lý chút nào.
“Nghỉ làm vào thứ Sáu ư? Chẳng phải gần đây chỗ em rất bận với việc giải quyết các vụ kiện của khách hàng sao? Hay là em được Luật sư Nghiêm ưu ái cho thôi việc rồi?” Giọng Chung Lỗi đã bắt đầu căng thẳng.
“Không, à mà thôi, nói chuyện của anh đi!” Lương Duyệt vội vàng đổi chủ đề.
“Ngốc, có chuyện gì với em rồi phải không?” Chung Lỗi hỏi với vẻ nôn nóng.
“Mau nói cho anh biết đi, ngốc, nếu có chuyện gì với em, anh sẽ lập tức quay về.” Giọng Chung Lỗi lại càng trở nên lo lắng.
“Nói đi, rốt cuộc là em làm sao thế?”
“Có chuyện gì với các vụ kiện mà em đang giải quyết phải không? Hay là em đắc tội với ai?”
“Nói đi chứ? Đừng làm anh sốt ruột nữa. Mau nói cho anh biết, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra với em vậy?”
Ở đầu dây bên kia là sự im lặng đến đáng ngờ, điều đó càng khiến cho Chung Lỗi cảm thấy như đang ngồi trên đống lửa, dường như anh còn nhìn thấy cả hình ảnh Lương Duyệt ngồi thụp xuống khóc ở góc giường. Anh liền kêu lên: “Ngốc, chờ anh. Anh sẽ tới sân bay ngay lập tức.”
Nghe câu ấy, Lương Duyệt vội nói: “Không cần đâu.”
Chung Lỗi lại tiếp tục chờ một hồi lâu nhưng không nghe thấy Lương Duyệt nói gì thêm nữa, anh chỉ còn biết nhẹ nhàng nói: “Ngoan nào, vậy nói cho anh biết, rốt cuộc là đã có chuyện gì xảy ra với em?”
“Em không muốn đợi nữa. Chung Lỗi, em không đợi được nữa. Hai năm tới là em đã hai mươi chín tuổi rồi. Tất cả những ngày tháng tươi đẹp của tuổi thanh xuân, em hầu như đều d


Polaroid