XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghe Nói Anh Yêu Em

Nghe Nói Anh Yêu Em

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341949

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1949 lượt.

Chẳng ai có thể nhìn thấy…






Vẫn Là Chuyện Của Năm 2005
Lương Duyệt đã làm phù dâu rất nhiều lần, cô biết rất rõ, sau khi đám cưới kiểu Trung Quốc với biết bao hủ tục rườm rà kết thúc thì cô dâu sẽ không thể rút lui một cách nguyên vẹn nữa, hoặc là mặt mày nhợt nhạt, hoặc là lưng đau gối mỏi, nụ cười trên môi dù cố nở ra ngọt ngào đến mấy cũng khó che đậy được. Và cô đã nghĩ, những cô dâu tuy mệt mỏi nhưng vẫn thấy sung sướng.
Đến bây giờ, khi đến lượt mình, cô mới biết cái cảm giác ấy là gì.
Những nghi lễ trong đám cưới của nhà họ Trịnh phức tạp và khiến người ta mệt mỏi hơn hẳn đám cưới bình thường. Mặc dù khách khứa được mời hạn chế đi rất nhiều, nhưng phải đi lại chào hỏi họ thì vẫn rất mệt mỏi. Tuy nhiên, Lương Duyệt đã chuẩn bị để tiếp cận và đặt chân vào Trung Thiên từ lâu, chẳng có lý do gì để từ bỏ một cơ hội hiếm có như thế này, nên cô đã quên mất việc cần tạo ra sự e thẹn vốn có của các cô dâu, mà cứ giữ nụ cười trên môi và mệt mỏi đi sau Trịnh Hy Tắc, khiến cho mọi người cứ giương mắt nhìn theo.
Vì phải cố giữ nụ cười chào hỏi và ra vẻ thân thiện với mọi người, nên ngay cả khi vào bàn tiệc, cô cũng vẫn cố nhắc mình không được quên vai mà mình đang diễn. Những món ăm kiểu Tây xem ra rất hợp khẩu vị của cô, nhưng cô cũng chỉ dám gắp một miếng nhỏ rồi từ tốn cho vào miệng.
Lương Duyệt hơi ngây người ra, một lúc sau, cô mới đáp bằng vẻ lạnh lùng: “Nhưng anh chính là người nói lời chia tay trước”.
“Nếu phát hiện ra sớm hơn thì tôi đã chia tay từ lâu rồi.” Anh quay lại nhìn cô, vẻ mặt vừa có vẻ tức giận vừa như chứa đựng điều gì đó rất khó diễn đạt thành lời.
Lương Duyệt chợt nhớ tới vụ ly hôn mà cô thụ lý năm ngoái, người chồng là nguyên cáo lúc đó cũng mang vẻ mặt ấy. Nguyên nhân là, đứa con mà anh ta nuôi nấng trong suốt mười tám năm qua lại không phải là con đẻ của anh ta.
Nếu Trịnh Hy Tắc cũng giống như anh chồng kia thì Trình Giai quả thật là rất ngốc.
Cứ cho là định dựa vào đứa trẻ để ràng buộc nhà họ Trịnh, thì sau này đứa trẻ đó cũng khó tránh khỏi việc bị phát hiện, mà một khi đã phát hiện ra thì họ tất nhiên sẽ không để cô ta ở lại. Muốn đòi được một ít tiền nuôi dưỡng thì lại càng xa vời. Luật hôn nhân của Trung Quốc không thể so được với bên Mỹ và phương Tây. Nếu đứa trẻ không phải là con của người đàn ông thì phía người phụ nữ có khi còn phải bồi thường lại cho đối phương khoản tiền nuôi nấng đứa trẻ mà anh ta đã bỏ ra. Cứ cố sống cố chết đánh một canh bạc mà biết chắc mình sẽ thua, quả là ngốc nghếch.
Nhưng, có thể buộc người phụ nữ của mình ra đi để sinh con một mình, thì có lẽ Trịnh Hy Tắc...
Giọng nói của Trịnh Hy Tắc vẫn tiếp tục vang lên bên tai cô: “Cô ta đã lén lút quan hệ với người khác, chuyện này không liên quan gì đến tôi.”
Lương Duyệt mỉm cười giả vờ không hiểu, rồi đưa cốc ra chạm với người nhà của Trịnh Hy Tắc, ngửa cổ uống cạn một hơi rồi quay sang hạ giọng nói với anh: “Chính xác hơn là, không liên quan gì đến tôi.”
Trịnh Hy Tắc châm một điếu thuốc, rồi nhìn cô qua làn khói thuốc và mỉm cười với tất cả những ai nhìn về phía họ, tỏ vẻ như tất cả mọi chuyện đều không liên quan gì đến mình.
Không hiểu vì sao, Lương Duyệt bỗng cảm thấy trong lòng vui hẳn lên, cô mỉm cười, lặng lẽ quan sát bữa tiệc nhộn nhịp và đầy mầu sắc.
Sau khi tiễn khác khứa ra về hết, chỉ còn lại các nhân viên đang luôn tay quét dọn. Lương Duyệt thay quần áo, chuẩn bị đi tiễn Phương Nhược Nhã. Nhưng tìm mấy nơi mà chẳng thấy cô ấy đâu, Lương Duyệt đang định quay vào thì nghe thấy tiếng cô ấy gầm lên với cái kiểu rất Phương Nhược Nhã.
“Tôi cảnh cáo anh, anh mà còn theo tôi, tôi sẽ không thèm qua lại với anh nữa”.
Lương Duyệt kêu thầm lên, Hàn Ly đã lặng lẽ đến một cách rất không thông minh rồi.
Nghe kỹ thì thấy tiếng nói được vọng ra từ phòng khách, Lương Duyệt nhón khẽ chân bước tới bên ngoài cửa để nghe trộm, nhưng bên trong bỗng yên lặng như tờ. Trong đầu cô đã tưởng tượng ra cảnh Hàn Ly cúi đầu ủ rũ, cô cảm thấy rất buồn cười. Trước mặt Phương Nhược Nhã, Hàn Ly không thể trổ tài ăn nói của một vị luật sư ra được, khi bị dồn qua mức thì anh sẽ im lặng, còn bây giờ thì chắc anh ta đang phải chịu cơn trút giận của Phương Nhược Nhã.
Quả nhiên Phương Nhược Nhã nói bằng giọng giận dữ: “Nếu anh không đi thì tôi đi!”
Đối phương vẫn không trả lời, Lương Duyệt lo lắng ghé sát tai vào cửa, lúc đó mới nghe thấy tiếng Hàn Ly nói: “Tiểu Nhã, anh yêu em”.
Anh yêu em, ba từ đó hoàn toàn có thể giữ lại trái tim người con gái. Các cô gái sẽ vui sướng đónnhận cảm giác hạnh phúc khi được yêu, và họ cũng sẽ dùng chính ba từ ấy để lừa dối mình suốt cuộc đời mà không hề hối hận. Chiêu này của Hàn Ly quả thật rất lợi hại.
“Bốp!” Một cái tát rất mạnh, Lương Duyệt tưởng chừng như nó vừa giáng xuống mặt mình, khuôn mặt cô áp sát bên cửa cũng giật nảy lên.
Thôi, thế là xong, những lời nói vừa nãy đã trở nên phí hoài mất rồi. Những lời nói đó đáng lẽ không nên nói trong lúc Phương Nh