Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghe Nói Anh Yêu Em

Nghe Nói Anh Yêu Em

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341945

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1945 lượt.

mới bao trùm tất cả.
Đưa Lương Duyệt vào xong, anh bước tới phòng làm việc, gọi điện thoại. Khi anh quay trở lại thì cô đã ngủ.
Chiếc giường cưới với kích cỡ lớn hơn hẳn những chiếc giường bình thường được đặt theo ý muốn của cô, chiếc ga trải giường và chiếc rèm cửa sổ với những bông hoa nhỏ li ti dịu dàng cũng được bài trí theo phong cách của cô. Trừ căn phòng vẫn như cũ, còn lại mọi vật dụng trong phòng đều được thay đổi hoàn toàn từ khi cô xuất hiện.
Anh khẽ khàng ngồi xuống mép giường, chăm chăm nhìn cô đang chìm trong giấc ngủ, rồi đưa tay ra xoay xoay chiếc nhẫn vừa mới đeo vào cho cô lúc nãy.
Trên chiếc nhẫn đó có mấy chữ.
Nhưng đáng tiếc là khi đưa tay ra đón nhận nó, mắt cô đã không dừng lại dù chỉ một khoảng khắc, để mặc anh kéo ngón tay cô ra, lồng chiếc nhẫn vào, khuôn mặt cô vẫn không hề có biểu cảm gì.
Nếu bảo anh nói ra rằng, anh thực sự thấy có cảm tình với cô gái này, thì quả là rất khó. Toàn những chi tiết vụn vặt, linh tinh, mà nếu đem bày tất cả ra thì chỉ có thể chứng minh một điều rằng cô ấy rất ngốc nghếch,không hề hiểu gì về cái gọi là sự quanh co, kinh nghiệm của cô ấy cũng không hề nhiều nhặn gì, tính cách đa sầu đa cảm lại không phù hợp chút nào với cái nghề luật sư, vân vân và vân vân. Thế mà, con người như thế lại khiến anh bỗng nhiên cảm thấy lo lắng và không yên tâm. Nếu không có anh, chắc chắn cuộc sống của cô ấy sẽ rất khó khăn, cô ấy sẽ mãi mãi vất vả cực nhọc như trước đây.
Người con gái không biết cách chăm sóc bản thân mình như vậy thì sẽ cần đến một người luôn lo lắng chăm sóc,nếu không thì...
Nếu không thì sẽ thế nào, anh cũng không biết nữa, anh chỉ cảm thấy có một số thứ nên để bên cạnh mình vẫn là hơn cả.
Cho nên, anh lại lấy thuốc lá ra, châm một điếu, rồi rít một hơi rất mạnh, sau đó nhả khói thuốc, cứ như vậy hết lần này đến lần khác.
Đúng rồi,là cái lần ấy, cái lần cô nhảy từ tầng ba xuống.
Từ nhỏ, anh đã lớn lên trong cái nhìn khinh rẻ của mọi người, năm mười năm tuổi, anh chuyển tới sống ở Quang Mẫn Uyển. Hồi ấy, ngoài bố mình, anh không hề nhận được bất kỳ nụ cười và sự tin cậy nào từ người khác. Điều đó rất bình thường, một đứa trẻ không danh phận mà bỗng nhiên xuất hiện trong một đại gia đình, thì sự chấn động của sự kiện này không cần nói nhiều cũng đủ biết. Những người nhòm ngó tài sản kế thừa thì hết hy vọng, những người coi trọng thể diện thì tức giận, phẫn nộ. Năm hai mươi năm tuổi,anh bước chân vào Trung Thiên mà không hề dựa vào một mối quan hệ thân thích nào, nhưng điều đó cũng không thể nào thuyết phục được mọi người. Vì thế, từ các trưởng phòng cho tới các giám đốc, chẳng có ai tin tưởng anh, lại càng không có ai cho anh cơ hội để chứng tỏ bản thân.
Cô là người đầu tiên. Cô cần ở anh một sự bảo đảm.
Ánh mặt cô nhìn anh vừa kiên nghị vừa đầy vẻ tin tưởng.
Thế nên, anh đã thay đổi vẻ lạnh lùng, ngạo mạn trước đây, và nhận lời mang đến cho cô ấy sự đảm bảo đó.
Chỉ cần cô ấy dám nhảy, anh sẽ đỡ được.
Ngày hôm đó, anh đã ngây người ra một lúc rất lâu khi nhìn thấy cô trong bộ áo cưới. Thực sự là cô rất xinh đẹp, nếu có thêm một nụ cười nữa thì chắc chắn người sắp làm chồng cô sẽ dốc hết tâm can mà bày tỏ lòng mình.
Nhưng, chồng cô không phải là người ấy, nên cô đã không mỉm cười.
Nghĩ đến đây, anh lại không thể nào mỉm cười được. Có lẽ đời này, kiếp này, cô ấy cũng sẽ không thể nào thoát ra khỏi ký ức, không thể nào cho anh cơ hội.
Bây giờ anh thực sự mong muốn được nhìn thấy người đàn ông tên là Chung Lỗi kia, cái người đã khiến cô quyết tâm hy sinh bản thân mình.
Lương Duyệt bị mùi khét của khói thuốc làm cho tỉnh giấc, cô nhìn thấy trong bóng tối có người ngồi bên giường đang chăm chú nhìn mình, cô hắng giọng rồi nói: “Đừng hút thuốc, tôi không muốn chết sớm vì khói thuốc đâu”.
Anh ngừng động tác lại, khiến cho đốm lửa đỏ đứng yên trong bóng tối, sau đó vạch một đường sáng trong màn đêm rồi biến mất.
Một cảm giác nặng nề bao trùm cả người, anh nhả người lên phải trên cô qua tấm chăn. Cô có vẻ lo lắng, định dịch người ra, nhưng không được, nên đành nhắm chặt mắt, mím môi lại, để mặc anh.
Chiếc chăn được kéo ra, Lương Duyệt cảm thấy chiếc váy ngủ của mình có phần hơi ngắn. Không biết ai đã mua nó, màu đỏ tuy thể hiện được sự chúc mừng nhưng cũng gợi cho người ta nhiều liên tưởng, lại thêm gấu váy chỉ vừa che đến đùi, chiếc chăn bị kéo lên khiến cho nó cuộn lên đến lưng, cô đưa tay kéo xuống theo phản xạ, nhưng đã bị tay anh giữ chặt lại.
Thử nhúc nhích mấy lần nhưng không được, cô đành phải từ bỏ ý định đó. Khi Trịnh Hy Tắc hôn, cô thấy lòng rất trống trải. Dường như hiểu được tâm trạng ấy của cô nên nụ hôn của anh tối nay khác hẳn với lần trước,nó đầy vẻ chiếm đoạt, áp đặt,khiến cô thấy ngộp thở. Giữa những nụ hôn cuồng nhiệt ấy, cô có thể cảm nhận được sự nghiêm túc của anh. Có lẽ với anh, quyền lực và phụ nữ là như nhau, đều cần phải đối xử một cách nghiêm túc.
Cô không thể làm ra vẻ e thẹn, cũng không thể làm ra vẻ hưởng ứng. Vì thế mà cảnh quấn chặt lấy nhau của cặp vợ


Duck hunt