Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghe Nói Chú Yêu Loli

Nghe Nói Chú Yêu Loli

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341961

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1961 lượt.

hơi hơi chạm vào liền có thể biến thành một hồ nước xuân. Mềm mại vừa đủ, khiến đàn ông say mê hài lòng tới cực điểm.
Anh thích nghiên cứu khám phá cơ thể cô, da thịt mềm mại, còn có mùi thơm tự nhiên.
Bên cạnh anh không thiếu những người theo đuổi, có yêu mị nham hiểm như cà độc dược, có xinh đẹp diễm lệ như hoa hồng, có đơn thuần trong sáng như khương hoa (khương hoa là hoa gừng, ta để vậy cho nó có vần ).
Mà Mộc Mộc chính là một loài hoa hiếm có xuất hiện trong cuộc đời anh.
Hoa cúc.
Tươi mát tự nhiên, mềm mại lại cứng cỏi, tỏa ra mùi thơm nhè nhẹ, từ từ lặng lẽ đóng quân vào lòng người.
Ban đầu khi mới gặp, cô hướng nội ngoan hiền mặc ai muốn làm gì thì làm, nhưng tiếp xúc lâu mới phát hiện, bên trong cô cứng cỏi có nguyên tắc, cứng đầu nhưng lại không mất vẻ đáng yêu.
Rõ ràng là một cô bé nhỏ hơn mình cả mười tuổi, nhưng đối mặt với cô, anh lại có cảm giác bối rối.
Anh ngưỡng mộ sự hòa trộn giữa cứng cỏi và mềm mại trên người cô, đối mặt với cô anh như một chàng trai trẻ mới nếm thử hương vị tình yêu, kìm lòng không được.
Loại cảm giác này đã rất lâu rồi anh không còn trải qua.
Cô là một đóa hoa sinh đẹp bất ngờ xuất hiện trong cuộc sống của anh.
Trải qua nhiều năm chinh chiến trong xã hội tàn khốc, anh sớm đã không phải là Trầm Ngang lương thiện năm đó.
Bởi vậy từ khi hai người bắt đầu, anh đã đóng vai một nhân vật phản diện, lợi dụng một nữ sinh viên thiếu kinh nghiệm xã hội như Mộc Mộc.
Lúc đầu nhìn trúng cô, quả thật là vì nghĩ cô yếu đuối hiền lành như vẻ bề ngoài, cảm thấy cô gái này không có tâm cơ -- có thể thuận lợi để anh sử dụng tâm cơ.
Nhưng anh không muốn nhân cơ hội này làm gì với cô, trước khi qua lại anh đều giữ đúng quy tắc, hơn nữa còn nghĩ rằng, đợi sau khi chuyện này kết thúc, nhất định anh sẽ bồi thường kinh tế cho cô.
Nhưng mà từ lúc gặp gỡ cô, anh bỗng phát hiện bản thân mình mỗi khi ở cùng cô luôn luôn vui vẻ, trong đầu dần dần nổi lên ý nghĩ qua lại, vì thế anh hôn cô.
Sau đó anh cũng không biết rằng, bản thân mình càng lún càng sâu.
Mà ngay lúc tình cảm hai người đang nồng cháy nhất thì Mộc Mộc lại biết được bí mật anh vốn muốn chôn sâu mãi mãi, anh mất đi cô.
Lúc này anh mới phát hiện ra, bản thân mình đã hãm sâu vào vũng bùn, cho dù tự thoát ra cũng mất đi cả tay lẫn chân.
Vì thế anh phải giành lấy cô một lần nữa.
Cổ Mộc Mộc như đống củi khô cằn, mà nụ hôn của Trầm Ngang giống như một mồi lửa, mỗi lần đụng chạm đều dấy lên một ngọn lửa nhỏ. Vô số ngọn lửa tích góp thành một quả cầu lửa khổng lồ, đốt cháy toàn bộ kinh mạch của cô.
“Anh điên rồi...... Mau thả tôi ra...... Sẽ có người vào.” Cô giãy dụa, nhưng cổ họng như bị lửa nóng thiêu đốt, giọng nói khô khốc lại khàn khàn.
“Yên tâm, không có sự phân phó của anh, bọn họ sẽ không tiến vào.” Trầm Ngang chỉ nói một câu như vậy, đôi môi kia lại bắt đầu quấn quýt lấy cổ cô không tha.
Giống như ma cà rồng đói khát nhìn thấy máu tươi ngọt ngào, gắt gao cắn chặt, tràn ngập ham muốn, không chút nào nhả ra.
Mà thần trí của cô dường như cũng bị nọc độc của anh chích vào cơ thể, mọi tế bào thần kinh đều bị tê liệt, trì hoãn hoạt động, giãy dụa dần dà trở nên vô lực.
Đúng lúc này, điện thoại Mộc Mộc để trên bàn đột nhiên vang lên, màn hình hiện thị tên người gọi, chỉ có hai từ -- Lục Ngộ.
Anh và cô đồng thời quay đầu, thấy cái tên kia.






Tên Lục Ngộ như liều huyết thanh, nhanh chóng giải trừ độc tố cho cô.
“Buông ra!” Mộc Mộc kêu lên.
“Đừng để ý đến cậu ta.” Trầm Ngang dễ dàng chế ngự hai tay lôn xộn của cô, hơn nữa mười ngón tay đan vào nhau, hình thành tư thế ái muội .
“Trầm Ngang, tôi phải nhận cuộc gọi này!” Thái độ Mộc Mộc rất kiên quyết, sự mềm mại vừa nãy đã tan thành mây khói.
Thật ra cô vốn không cần nhận, nhưng giờ phút này cô phải làm gì đó để ngăn chuyện tiếp theo không nên xảy ra.
“Lăn ra chỗ khác!” Lần đầu tiên Mộc Mộc tỏ ra bất lịch sự trước mặt anh.
Mộc Mộc bây giờ đã hoàn toàn tỉnh táo, cô bắt đầu dùng toàn bộ suy nghĩ để chống lại Trầm Ngang. Nếu hai tay không thể dùng, vậy chỉ có thể sử dụng tới hai chân đang rảnh rỗi.
Cô dùng toàn lực, giơ đầu gối lên, muốn cho tiểu jj của chú Trầm một đòn trí mạng.
Nhưng thân mình Trầm Ngang chợt động, tránh được đòn công kích thâm hiểm của cô.
Mộc Mộc thẹn quá hóa giận: “Anh sống từ năm này sang năm khác có phải trải qua vô số lần công kích kiểu này không? Dựa vào cái gì mà linh hoạt như vậy?”
“Bởi vì em nghĩ cái gì, anh đều biết.” Trầm Ngang nhìn Mộc Mộc, ánh mắt rực lửa tựa như cô không hề mặc gì: “Bởi vì anh đối với em ngày nhớ đêm mong, đêm không thể ngủ.”
Mà trên thực tế, giờ phút này cô cũng gần như không mặc gì.
Tuy rằng tiểu jj của chú Trầm bình yên vô sự, nhưng công kích vừa rồi đã làm cho vị trí của hai người trở nên lỏng lẻo, Mộc Mộc nhắm đúng thời cơ, động thân, dùng cái trán mình đập vào cái cằm hoàn mỹ xinh đẹp của Trầm Ngang.
Tuy rằng một đòn này thành công giúp cô thoát khỏi giam cầm