80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341373

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1373 lượt.

a nha đầu này rõ ràng là có chút căng thẳng và lạ lẫm, thậm chí còn từ từ nằm dịch đến bên mép giường, giống như con rùa rụt rụt cổ vào trong cái mai của mình, rồi nhắm chặt hai mắt lại.
Tần Tống khoái chí, lấy tay chọc chọc vào “bánh bao nhỏ quê mùa”, khiến Đình Đình vùi hẳn khuôn mặt cứng ngắc của mình vào trong chăn. Chiếc giường vốn đã rất chật, Hàn Đình Đình còn bị anh quấy rối cứ xoay vòng vòng, xem chút thì ngã xuống đất, chỉ kịp “Á” lên một tiếng, cuống quýt tóm lấy cánh tay Tần Tống. Thấy khác thường, Tần Tống cũng nhanh tay nhanh mắt, khéo léo kéo cô trở lại giường, thoáng chốc cả người Đình Đình được bọc trong chăn đã nằm gọn trong lòng Tần Tống.
***
Đêm khuya, nhịp đập rõ ràng phát ra từ hai trái tim cứ nối tiếp nhau không ngừng.
Tần Tống ôm cái người giờ này đã bối rối đến độ không dám nhúc nhích trong lòng, một tay anh giữ đầu cô, không kìm được nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm mại. Xung quanh thật yên ắng, thật sự yên ắng, anh buột miệng khẽ thì thầm hạnh phúc bên tai cô: “Tôi biết đó là em… Vào cái tối tôi hôn em.”
Anh đã muốn nói ra điều này từ rất lâu rồi. Không phải Trần Doãn Chi, cũng không liên quan đến những chuyện dĩ vãng xưa cũ với Tần Tang và Lý Vi Nhiên, tối hôm đó, khi anh cúi đầu hôn cô, trong lòng anh biết rất rõ người đó chính là cô chứ không phải ai khác. Bất kể cảm giác đặc biệt của anh đối với cô lúc đó và bây giờ là gì thì khoảnh khắc đó, người anh muốn hôn và đã được hôn chính là cô.
Hừng đông càng lúc càng rạng, một ngày mới ngập tràn tình yêu và hạnh phúc lại đến. Trong ánh ban mai tươi đẹp rung động lòng người trải khắp căn phòng, một đôi trai gái ôm nhau dịu dàng, không biết đã chìm trong giấc ngủ bình yên tự khi nào…
***
“Đình Bảo, Đình Bảo…” Mẹ đang giục giã.
Hàn Đình Đình mơ màng nghĩ: Lại phải dậy đi làm nữa rồi… Cô trở mình, mơ mơ hồ hồ duỗi tay ra ôm Phốc Phốc, theo thói quen dụi mặt vào nó, đột nhiên cảm thấy hôm nay Phốc Phốc rất khác thường, cô nhắm mắt nhéo một cái, Phốc Phốc rên lên một tiếng, sau đó còn nhúc nhích cựa quậy trong lòng cô.
Mẹ Đình thấy con gái không những ngủ nướng mà còn sờ soạng con rể bảo bối của mình, nhịn không nổi liền đánh vào vai cô: “Đình Đình! Mau dậy đi!”
Hàn Đình Đình lần này rốt cuộc cũng tỉnh ngủ, cuống quýt đẩy Tần Tống nãy giờ bị cô quấn vào lòng giày vò không ngừng nghỉ ra, mở to mắt ngồi bật dậy.
Tần Tống còn chưa tỉnh hẳn, đôi mắt ngái ngủ vô tội nhìn Đình Đình, sau đó buồn ngủ quá nên lại lật người ngủ tiếp. Hàn Đình Đình đỏ bừng mặt, nhẹ nhàng cẩn thận trèo qua người anh, áo quần nhăn nhúm bước xuống giường.
Mẹ Đình đắp chăn lại cho Tần Tống xong, kéo con gái đến bên cạnh hạ giọng trách móc: “Bố mẹ chồng con đã dậy từ lâu rồi, con bé này thật chẳng hiểu chuyện gì cả!”
Hàn Đình Đình cúi thấp đầu, xấu hổ đến mức chẳng nói nên lời.
Mẹ Đình vỗ nhẹ con gái một cái: “Mau đi rửa mặt đi! Mẹ làm thức ăn đem đến rồi đó!”
Hàn Đình vệ sinh cá nhân xong liền sang phòng Tần Uẩn, đã thấy Trương Phác Ngọc đang ngồi lọt thỏm trong ghế sô-pha bên cạnh giường Tần Uẩn, bộ dạng sung sướng ăn bánh chẻo mẹ Đình đưa đến.
“Đình Đình, dậy rồi hả con?” Bà cười tít mắt vẫy vẫy tay với Hàn Đình Đình: “Mau đến đây! Mẹ con làm bánh chẻo ngon quá chừng luôn!”
Tần Uẩn rút khăn giấy dịu dàng lau khóe miệng cho vợ, ôn tồn hỏi con dâu: “Tần Tống vẫn còn ngủ à?”
“Dạ! Bố có cần con gọi anh ấy dậy không ạ?” Hàn Đình Đình nhận thấy ngữ khí của bố chồng dành cho Tần Tống đã hiền hòa hơn trước rất nhiều.
“Nó đi ngủ muộn, đừng gọi nó dậy! Con đến đây ăn chút đồ đi, vì bố mà đã khổ sở cả đêm rồi!” Tâm trạng Tần Uẩn hôm nay dường như rất tốt, sau đó còn quay sang cười hối lỗi với mẹ Đình: “Chị thông gia cũng vất vả rồi, mới sáng sớm đã phiền chị phải đưa thức ăn đến! Phác Ngọc, em thật trẻ con quá đi!”
Trương Phác Ngọc đang ăn bánh chẻo nóng hổi, ở sau lưng Tần Uẩn lén nháy nháy mắt với mẹ con Đình Đình.
***
Trưa hôm đó, Trương Phác Ngôn cùng vợ chồng Lý Vi Nhiên đến thăm Tần Uẩn. Không hiểu sao lúc này khi nhìn thấy Tần Tang, Hàn Đình Đình không còn cảm thấy sùng bái và ngưỡng mộ như trước nữa, ngược lại, có một cảm giác kỳ lạ rất khó tả.
Tần Uẩn thấy Lý Vi Nhiên liền hỏi anh tình hình bên ngoài thế nào. Lý Vi Nhiên ngập ngừng một hồi, không đáp lời ngay, Tần Uẩn lập tức hiểu ra, nụ cười đầy vẻ suy tư: “Đám người này quả thực không khống chế nổi nữa rồi!”
“Thời điểm này thái độ của Tần Tống cực kỳ quan trọng, nếu cậu ấy không ra mặt thì chúng cháu có bao nhiêu đối sách đi chăng nữa cũng vô dụng.” Lý Vi Nhiên chau mày: “Chú à… hay là cháu đi nói chuyện với cậu ấy thêm lần nữa nhé?”
Tần Uẩn thâm trầm lắc đầu, chỉ cười không nói. Trương Phác Ngọc sớm đã thấy khó nhịn nổi rồi, chỉ muốn được nở mày nở mặt với chị gái mình một lần: “Tối hôm qua A Tống nhà chúng tôi đã xin lỗi bố nó rồi! Gia đình chúng tôi hòa hợp rồi!” Bà đắc ý kéo tay Hàn Đình Đình, liếc xéo Tần Tang lúc này đang đứng sau lưng Trương Phác Ngôn: “Vậy mới nói, chọn được một cô con dâu hoàn mỹ thực sự rất quan trọng! Xinh đẹp thì có