Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341383
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1383 lượt.
căng thẳng trong bao năm qua, anh hối hận vì thuở thiếu thời đã làm những chuyện khiến bố phải đau lòng tức giận, anh hối hận vì tất cả những chuyện sẽ không bao giờ quay trở lại, cũng như chẳng thể vãn hồi được.
Nghe thấy những hối hận của Tần Tống, Hàn Đình Đình liền nhớ đến vẻ mặt đờ đẫn như khúc gỗ của bố cô khi cả gia đình rời khỏi thành phố G, lòng cô đau như bị dao cứa.
“A Tống!” Cô vỗ nhẹ vào lưng anh, dịu dàng dỗ dành: “Không phải lỗi của anh, không ai có thể dự liệu được chuyện tương lai… Anh đã làm rất tốt, phải tiếp tục kiên cường hơn nữa! Bố mẹ chỉ có một mình anh, anh đừng lãng phí thời gian và sức lực vào việc tự trách móc bản thân mình nữa!”
Đình Đình an ủi anh đúng kiểu của “cô nuôi dạy trẻ” khiến Tần Tống không kìm được khẽ bật cười, nhẹ nói: “Anh không lãng phí thời gian, anh nhất định sẽ tìm được bác sĩ tốt nhất chữa trị cho bố anh! Anh chỉ cảm thấy rất buồn thôi, lại không tâm sự được với ai cả…”
“Anh có thể nói với tôi!” Hàn Đình Đình ngẫm nghĩ một hồi rồi nói: “Chúng ta là bạn tốt của nhau mà.”
Người Tần Tống đột ngột cứng đờ, sau đó anh đẩy cô ra xa một chút, nhìn cô bằng ánh mắt lấp lánh: “Những lời tối qua anh nói với em trước khi ngủ, em không nghe thấy sao?” Anh nghiêm túc nói: “Anh không che giấu không có nghĩa là anh không trịnh trọng, chúng ta thử ở bên nhau có được không?”
Hàn Đình Đình nghe thế mặt nghệt cả ra, cả ngày hôm nay cô đã nghĩ tới rất nhiều khả năng cũng như cách ứng phó, nhưng trong đó không hề có phương án anh thẳng thắn bày tỏ với cô như thế này.
Trong thế giới nhỏ bé của cô, mọi thứ có liên quan đến tình yêu đều theo khuôn khổ và bị bó buộc, chưa từng có người nào như Tần Tống, có thể thẳng thắn bày tỏ tình cảm với cô như vậy.
Cô thấy không quen, nhưng cũng âm thầm cảm nhận được chút gì đó mới mẻ lạ thường.
“Tần Tống!” Cô do dự ngờ vực một hồi lâu: “Anh quên rồi sao, trước khi kết hôn chúng ta đã từng cam kết…” Lúc đó anh còn cười lạnh lùng với cô, nói rằng với thị hiếu thẩm mỹ của anh thì cô tuyệt đối không cần lo lắng. Tại sao bây giờ còn chưa tới nửa năm cô đã phải lo lắng đến mức này…
Tần Tống chẳng thèm đếm xỉa gì tới điều này: “Anh đang hỏi em có đồng ý hay không, em lôi mấy cái chuyện cũ rích ấy ra để làm gì?”
Hàn Đình Đình lắc đầu: “Tôi… không muốn.”
Tần Tống bốc hỏa: “Thế tại sao hồi sáng em còn ôm tôi?”
“Làm gì có…” Hàn Đình Đình cuống quýt phủ nhận rồi lại đột ngột nhớ ra: “À… tôi mê ngủ cứ tưởng là đang ở nhà, nhầm anh thành Phốc Phốc…”
Mặt Tần Tống tối sầm, lặng lẽ nghiến răng, “bánh bao nhỏ quê mùa” này… Xem như cô giỏi!
“Vậy thì thôi!” Anh cố nén cục tức to đùng lại, lạnh lùng hờ hững nói: “Thực ra tôi cũng chẳng sao cả, chỉ là thử xem sao thôi.”
Anh tức nghẹn họng, nói xong ngoảnh mặt sang chỗ khác chờ đợi, nhưng Hàn Đình Đình chẳng có chút hối hận hay muốn vớt vát gì cả, ngược lại dường như đang thở phào nhẹ nhõm vì trút được một gánh nặng, thoải mái cười: “Vậy chúng ta về nhà thôi!”
“…” Tần Tống giận dữ nghiến răng: “Hàn Đình Đình!” Rồi anh ngồi thẳng người dậy, sầm mặt trừng mắt với “bánh bao nhỏ quê mùa”: “Rốt cuộc tại sao cô lại không muốn hả? Cô nói tôi nghe xem!”
Tại sao lại không muốn nhỉ? Bởi ban đầu anh đã từng nói không cho phép cô thích anh, vì vậy, trong suốt quá trình tiếp xúc lâu như thế, ngày nào cô cũng phải tự nhắc nhở mình, đến mức mà khi anh đột ngột nhắc đến, phản ứng đầu tiên của cô là cự tuyệt.
Giống như hồi bé lúc cô bị sâu răng, mẹ Đình cấm cô không được mua sô-cô-la về ăn, sau này đã thay răng cả rồi nhưng không biết tại sao cô vẫn không dám ăn sô-cô-la, cứ thế cho đến tận bây giờ, một người hảo ngọt như cô lại luôn tránh mọi thứ có hương vị sô-cô-la.
Sợ trả lời không đàng hoàng sẽ chọc giận anh, Hàn Đình Đình thận trọng ngẫm nghĩ, hỏi ngược lại: “Vậy… Tại sao anh lại muốn? Trước đây anh không thích tôi cơ mà…”
Tần Tống hoàn toàn câm nín.
Đúng vậy nhỉ, tại sao anh lại muốn thử với “bánh bao nhỏ quê mùa” này cơ chứ? Vì thích sự đơn thuần đoan trang, hoạt bát nhanh nhẹn của cô ư?
Hay là vì trong những giờ phút khó khăn chồng chất như hiện nay, một mình anh gánh vác quá nhiều trọng trách khó nói thành lời, mà cô lại là người duy nhất đứng bên cạnh anh?
Hay có khi chỉ vì cô nam quả nữ ở cạnh nhau lâu ngày nên lửa gần rơm lâu ngày cũng bén? Đối với chuyện tình cảm, trước giờ anh vẫn luôn chỉ dựa vào trực giác, chưa bao giờ phân tích kỹ càng cặn kẽ.
“Tôi không biết.” Tần Tống thẳng thắn trả lời: “Chỉ là cảm thấy … cô rất tốt.” Nói xong câu này, gương mặt Tần Tống ửng hồng, ho khan hai tiếng mất tự nhiên: “Hơn nữa, dù gì thì cũng đã kết hôn rồi…”
“Nhưng chúng ta đã nói rõ ràng là chỉ kết hôn trong một năm thôi mà.” Hàn Đình Đình lí nhí lên tiếng nhắc nhở anh.
Tần Tống nghe vậy thoáng nổi khùng, nheo nheo mắt: “Hàn Đình Đình, lúc ở bên cạnh tôi cô chỉ nghĩ đến chuyện ly hôn thôi phải không? Ly hôn rồi sẽ đi làm mẹ kế của Tiểu Đổng gì gì đó luôn đúng không?”
Hàn Đình Đình im lặng. Ban đầu khi đồng ý lấy Tần Tống, ngoài lý do an ủi bố mẹ đang đau