Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341377

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1377 lượt.

ích gì cơ chứ, phải mang được phúc khí vào nhà mới tốt!”
Tần Tang từng hẹn hò với Tần Tống trong một khoảng thời gian ngắn nhưng luôn bị Trương Phác Ngọc ghét bỏ, lâu nay cô cũng đã sớm quen với điều đó nên khi nghe thấy câu nói vừa rồi cũng chỉ ngoảnh mặt đi chỗ khác, giả bộ nghe không hiểu.
Nhưng Trương Phác Ngôn thì lại nở nụ cười nhàn nhạt, dịu dàng nói với em gái: “Chị thấy Đình Đình trông cũng thanh tú đấy chứ, sao trước mặt con bé mà em lại nói thế?”
Trương Phác Ngọc vốn có ý định công kích Tần Tang, bây giờ bị chị gái quay sang phản công như vậy nên bỗng chốc sững người. Hàn Đình Đình vội ngăn bà lại, chuyển chủ đề: “A… Sao Tần Tống vẫn chưa dậy nhỉ? Sắp đến giờ cơm trưa rồi!”
Cô đang nói thì cửa bị đẩy ra, Tần Tống vừa bước vào vừa cười hỏi: “Ai đang nhớ anh vậy nhỉ?”
Trương Phác Ngọc vừa trông thấy con trai liền quên hết mấy giây trước còn đang “so găng” với chị gái, cười rất tươi, đẩy con dâu nhà mình lên trước: “Dĩ nhiên là cô dâu của con rồi!”
Tần Tống rất tự nhiên đón lấy người mà mẹ anh đẩy tới, giơ tay ôm vào lòng, còn cúi đầu cười với cô.
Đứng cạnh Tần Tống, Hàn Đình Đình ngửi thấy mùi hương tươi mát tỏa ra từ cơ thể vừa tắm xong của anh, nhớ đến vòng ôm ban sáng trước khi tỉnh ngủ, mặt cô đỏ bừng lên, không biết nên đặt tay vào đâu nữa!
Thật kỳ lạ… Cô ngày càng kỳ lạ! Trước đây anh diễn kịch trước mặt bố mẹ cũng từng ôm cô, lúc đó cô cũng đỏ mặt lúng túng, nhưng bây giờ những lúc như vậy ngày càng nhiều lên, càng lúc càng bình thường, cô lại không vì thế mà cảm thấy thân quen, ngược lại càng bối rối hơn, nhịp tim cô gia tăng ngày càng mạnh, càng hoảng loạn, những gì có liên quan đến anh dù chỉ là một ánh mắt hay mùi hương quen thuộc đều khiến cô ngày càng… bận tâm.
Thế này là rất không tốt… nhỉ?
***
Tần Tống ngủ bao nhiêu lâu thì có bấy nhiêu giấc mộng đẹp, sáng sớm lúc đang nửa mê nửa tỉnh còn được “bánh bao nhỏ quê mùa” nhiệt tình ôm ấp chào buổi sáng. Lúc tỉnh dậy anh nhắm mắt hít hà hương thơm thoang thoảng còn vương lại trên gối, trong lòng ấm áp mà kiên định một điều: khi về nhà sẽ giành dầu gội đầu của Đình Đình để dùng.
***
Rốt cuộc, cả ngày hôm đó, lũ lượt người qua đường đến thăm hỏi lấy tin, người ra kẻ vào không ngớt, người thật sự đến thăm bệnh và người đến công kích bệnh nhân nối đuôi nhau nườm nượp kéo đến, đa số đều do Tần Tống đón tiếp, buổi tối còn phải tiếp những ba đợt khách khác. Dưới lầu của bệnh viện, Tần Tống ngồi trong xe gọi cho Hàn Đình Đình: “… Anh uống hơi nhiều.”
“Vậy anh đừng lên nữa, bố đã ngủ rồi, tôi xuống tìm anh!” Hàn Đình Đình thì thầm, vừa nói vừa đi ra ngoài.
“Ừm..” Anh nghĩ ngợi rồi nói thêm: “Em xuống nhanh nhé!”
Thanh âm của anh rất thấp, Hàn Đình Đình bỗng dưng cảm thấy lo lắng, đi như chạy xuống tầng, xe Tần Tống đỗ trước bồn hoa, cô vừa nhìn đã thấy cửa kính bên trái hạ xuống một nửa, anh đang nhắm mắt ngửa đầu ra sau ghế.
“A Tống…” Dáng vẻ lặng lẽ của Tần Tống khiến cô không kiềm được phát ra thanh âm mềm mại.
Tần Tống nghe tiếng Đình Đình liền mở to hai mắt, vươn người ra mở cửa xe cho cô: “Lại đây!”
“Anh mệt lắm hả?” Hàn Đình Đình ngồi xuống quan tâm hỏi: “Tài xế đâu rồi?”
“Nhà anh ta có chút việc, anh cho anh ta về rồi.” Tần Tống lại nhắm mắt, thong thả thở ra một hơi, vuốt tay Đình Đình rồi kéo lại gần, đưa lên ấn vào giữa hai hàng lông mày của mình.
Hàn Đình Đình vùng vẫy một hồi, Tần Tống liền mở mắt nhìn “bánh bao nhỏ quê mùa” dò xét. Đình Đình cảm thấy rất kỳ lạ, không biết nên diễn đạt thế nào, đôi môi mấp máy lúng búng vài tiếng, rồi đành ấm ức đưa tay ra chủ động mát-xa cho anh.
Cửa kính đã hạ xuống một nửa, ngọn gió đầu đông len lỏi chui vào, mùi rượu trong xe vẫn còn rất nồng, nhưng Tần Tống không hề giống một người say, anh chỉ nhắm mắt lặng yên không nói, mồm miệng thường ngày hung hăng hống hách là thế mà lúc này đây lại hoàn toàn im ắng.
Hàn Đình Đình nhiệt tình mát-xa cho Tần Tống, sau đó nhẹ nhàng hỏi anh: “Mấy người đó lại gây khó dễ cho anh à?”
“… Ai cơ?” Tần Tống đờ đẫn một lát, “À” một tiếng: “Không phải.”
“Vậy anh không vui vì chuyện gì?” Cô có thể nhìn ra Tần Tống đang có tâm sự.
Tần Tống kéo tay Đình Đình xuống, siết chặt trong tay anh, dịu dàng mân mê, anh trầm ngâm nở một nụ cười có chút bất lực, rất không giống với Tần Tống.
Từ nhỏ tới giờ anh đã quen hô mưa gọi gió, đây là lần đầu tiên có người trực tiếp hỏi anh: Tần Tống, anh không vui vì chuyện gì?
“Ca phẫu thuật của bố anh không thành công.” Tần Tống thở ra một hơi, cuối cùng cũng nói ra: “Bác sĩ nói sau khi kiểm tra phát hiện có tế bào ung thư mới, hơn nữa còn có chiều hướng di căn.”
Hàn Đình Đình mở to mắt: “… Vậy phải làm sao? Phải phẫu thuật lần nữa ư?”
“Anh không biết.” Ánh mắt Tần Tống hướng ra ngoài cửa xe, anh siết lấy tay cô, lồng năm ngón tay anh vào rồi siết chặt: “Đình Đình, anh thật sự rất hối hận!” Anh cúi người ôm chặt cô, như đang muốn nhốt chặt sự ấm áp duy nhất mà mình cảm nhận được vào lúc này.
Anh hối hận vì đã khiến quan hệ giữa hai cha con trở nên