Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341593

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1593 lượt.

ng. Cô thương xót bố mẹ mình hơn bất kỳ người nào.
Mỗi khi Đình Đình rưng rưng nước mắt, bao giờ mi mắt cô cũng chuyển sang màu hồng hồng, lúc này cô ngẩng mặt nhìn anh, trái tim Tần Tống bỗng chốc mềm ra như dòng nước chảy, anh không nhẫn tâm trêu đùa cô tiếp nữa: “Anh đùa thôi mà, sao em chẳng có chút hài hước nào thế nhỉ!” Tần Tống khẽ nói rồi véo mũi Đình Đình: “Em yên tâm, anh nhất định sẽ xử lý êm đẹp, vừa không làm bố khó chịu lại vừa có thể giải quyết triệt để mọi chuyện, như vậy đã được chưa nào?”
Hàn Đình Đình bán tín bán nghi, nhưng cũng chỉ còn cách tin tưởng Tần Tống: “Vậy thì tốt…”
“Nếu anh làm tốt em tính cảm ơn anh thế nào đây?” Tần Tống lại trêu chọc cô: “Để anh hôn em một cái? Hay là em hôn anh một cái?”
Hàn Đình Đình tưởng anh nói thật, nghiêm túc suy nghĩ một hồi rồi ngập ngừng đáp: “… Đợi anh giải quyết xong việc… Em sẽ nói cho anh biết sau.”
Tần Tống như mở cờ trong bụng: “Anh đã nhớ kĩ rồi. Đến lúc đó em không được nuốt lời đâu đấy!”
Hàn Đình Đình lại nghiêng đầu ngẫm nghĩ, sau đó nghiêm túc gật đầu.
***
Tần Tống đi một vòng quanh cửa hàng tạp hóa, cuối cùng tìm thấy bố vợ đang hết sức phiền muộn ngồi xổm dưới một gốc cây.
“Bố!” Tần Tống cất tiếng gọi, đến ngồi xổm ngay cạnh ông: “Về nhà thôi bố, mẹ hết giận rồi!”
Hai hàng lông mày của bố Đình nhíu lại, ông lặng lẽ lắc đầu.
“Bố vừa đi khỏi mẹ đã bảo rằng bố không có nơi nào để đi, chắc chắn là đi mua thuốc!” Tần Tống cố ý cười nói để bầu không khí bớt căng thẳng.
Ai ngờ sắc mặt bố Đình lại càng phiền muộn hơn, mãi sau mới buông ra một câu: “Trên người không mang theo tiền.”
©STE.NT
Điều này… Tần Tống hơi lúng túng, lập tức đứng dậy: “Để con đi mua!”
“Đừng!” Bố Đình cũng đứng phắt dậy, nhưng có lẽ vết thương cũ ở đùi vẫn chưa khỏi hẳn nên ông hơi lảo đảo. Tần Tống lập tức đỡ lấy ông: “Bố, hay là hai bố con mình làm vài ly đi! Dù sao thì tối nay bố cũng không phải trực ban.”
Bố Đình do dự một hồi, nhưng trong lòng quả thực đang bức bối đến mức sắp chịu không nổi, giọng điệu ông ngầm đồng ý: “Còn hai mẹ con bà ấy thì sao?”
“Lúc con ra ngoài có gọi cửa hàng đưa thức ăn đến rồi, một lát nữa là tới ngay thôi ạ.”
“… Vậy được, đi thôi!”
***
Tối hôm đó Tần Tống và bố Đình đều say khướt.
Hai người uống loại rượu trắng mạnh nhất, ban đầu còn uống bằng ly thủy tinh be bé, đến khi nhập cuộc, “máy hát” cũng bắt đầu chạy, bố Đình đập bàn, lớn tiếng kêu phục vụ mang tới hai cái bát. Bát vừa mới được đưa đến, ông lập tức rót rượu đầy bát, ngửa cổ tu một hơi cạn sạch, nỗi buồn dường như cũng vơi đi phần nào.
Tần Tống ngồi bên thấy thế sững sờ.
Bố Đình uống cạn bát rượu của mình, sảng khoái ợ một hơi thật dài, rồi lại cầm bình rượu lên rót đầy bát Tần Tống, đẩy tới trước mặt con rể.
Tần Tống không dám không uống. Bàn tay anh run run cầm bát rượu lên, trong lòng ngập tràn nước mắt: Bà xã, anh nguyện vì em “vào sinh ra tử”…
Tần Tống uống một hơi cạn bát rượu trắng, mặt không biến sắc, anh định thần lại, rót đầy bát rượu của hai bố con.
Bố Đình vốn thèm rượu, nhưng vì công việc và gia cảnh không cho phép nên rất hiếm khi thoải mái uống hết mình như hôm nay. Thấy con rể “biết điều” như thế, trong lòng ông thầm reo mừng.
“Nhóc con, khá lắm!” Uống đến lúc ngà ngà say, bố Đình vỗ vai Tần Tống một cái, lớn tiếng khen ngợi anh.
Đáng thương thay, cánh tay Tần Tống mới tháo bột cách đây không lâu, bị bố vợ dùng sức vỗ mạnh như vậy, cánh tay anh đau đến mất cả cảm giác, bát rượu trong tay đổ mất một nửa…
“Lần đầu gặp con bố đã nhìn ra ngay rồi! Con rất giống ông ngoại con! Rất cứng rắn! Đàn ông là phải như thế! Trời không sợ, đất không sợ! Anh hùng!” Bố Đình thường ngày không giỏi nói chuyện, bây giờ dù có chút rượu vào, tâm trạng tuy đang kích động, trong lòng lại ấp ủ nhiều điều chưa nói, nhưng quanh đi quẩn lại cũng chỉ nói được dăm ba câu.
Tần Tống đặt bát rượu xuống, uốn mấy tấc lưỡi, cố gắng giữ tỉnh táo: “Con thì lại thấy… tính của bố với ông ngoại con thật giống nhau! Lúc ông ngoại con còn trẻ, cũng không chịu nổi mấy chuyện chướng tai gai mắt, chuyện gì cũng dựa vào chính mình, tuyệt đối phục tùng mọi chỉ thị của cấp trên… Ông nội của Đình Đình khi đó đi theo ông cũng phạm phải kha khá lỗi lầm… Mặc dù con còn nhỏ nhưng nhớ được không ít chuyện đâu. Hồi ấy đi học, mỗi khi có bài tập làm văn, con còn không biết xấu hổ mà viết bài “Ông ngoại vĩ đại của tôi” này nọ nữa cơ.”
Bố Đình nghe Tần Tống kể vậy cũng bật cười, nhưng Tần Tống lập tức thu lại nụ cười, trong ánh mắt thấp thoáng sự tiếc nuối xa xăm: “Cậu út con khi ấy bị điều động đến đồn biên phòng… Cấp trên vừa hạ lệnh xuống, bà ngoại con liền sai người đến ngăn cản, bà cầm công văn đến quỳ trước mặt ông ngoại con cầu xin, lúc đó ông bà ngoại chỉ còn lại mỗi mình cậu út là con trai. Nhưng ông ngoại chẳng nói chẳng rằng, cuối cùng vẫn để cậu út đi. Sau đó, cậu út con… vinh quang biết bao! Con đã tận mắt trông thấy ông ngoại con ngồi trong thư phòng ôm bức ảnh của cậu con lặng lẽ khóc.”
Mặt bố Đình trắng bệch. Ôn