Người Yêu Hai Mặt Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341419
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1419 lượt.
ai không sống trong vinh hoa phú quý đâu, vẻ bề ngoài cũng trẻ trung hơn tôi phải đến mười mấy tuổi! Cảnh sát Hàn à, là tự tôi đã chọn ông, đời này tôi không hề hối hận. Thấy ông chịu thiệt thòi nên tôi khuyên nhủ, ông lại ương ngạnh không chịu nghe, tôi cũng không ép. Ông yêu thích công việc này, ông không muốn đứng chung với mấy con người toàn thân “vấy bùn” đó, ông là một chính nhân quân tử, tôi bái phục ông! Nhưng đó là tôi, số kiếp của tôi đã là như vậy rồi! Tôi chẳng sao cả! Là do tôi tự rước lấy! Nhưng ông không thể làm liên lụy đến con gái tôi được! Đình Bảo của tôi ngoan ngoãn là thế, sao ông lại nhẫn tâm để nó chịu tội thay ông cơ chứ? Ông xem, hôm nay vì ông mà nó bị dọa cho sợ chết khiếp rồi kia kìa!”
“Đừng nói nữa!” Bố Đình đột nhiên nổi trận lôi đình, lớn tiếng quát, khiến cho Tần Tống giật nảy mình, mẹ Đình lại càng bưng mặt khóc to hơn.
Bố Đình nổi xung, gân xanh nổi đầy trán, ông cứ đi vòng vòng, tức giận đến mức hai mắt đỏ quạch, rồi ông vơ lấy áo khoác quay người đi ra ngoài.
Tần Tống vội hỏi mẹ Đình: “Bố đi đâu thế ạ? Có cần con đuổi theo gọi bố về không, mẹ?”
“Không cần!” Mẹ Đình ngăn lại: “Ông ấy không đi xa đâu, chỉ ra hàng tạp hóa mua điếu thuốc thôi.”
Tần Tống nghe thế ngượng toát mồ hôi hột…
***
Sau khi bố Đình đi thì cơn giận của mẹ Đình cũng dần tiêu tan, Tần Tống an ủi một hồi khiến bà bình tĩnh lại, kể hết mọi chuyện cho anh nghe.
Bố Đình xuất thân trong gia đình quân nhân, cả đời khẳng khái chính trực, vì tính tình cứng nhắc không biết luồn cúi nên phải chịu rất nhiều thiệt thòi. Tuy lập được rất nhiều thành tích nhưng chuyện thăng quan tiến chức hay lên lương không bao giờ tới lượt ông.
Lần này chuyển đến thành phố C, ông nội Đình Đình giấu bố Đình nhờ cậy ông ngoại Tần Tống, vì thế bố Đình vừa tới đã được thăng lên cấp phó. Nhưng tự đáy lòng mình, ông khinh thường con đường cậy nhờ mối quan hệ này nên sống chết cũng không chịu nộp báo cáo xét duyệt thăng chức, cuối cùng chuyện này cũng xôi hỏng bỏng không. Rồi một người khác chính thức được thăng lên cấp phó, người ta lên nắm quyền, biết tính khí của bố Đình nên muốn trị cho ông một trận nên thân.
Tháng này bố Đình bị điều đến quản lý trật tự trị an ở khu có an ninh tệ nhất, hao tổn bao nhiêu tâm sức thì chẳng nói làm gì, đã thế lại còn thường xuyên bị trừ hết tiền thưởng. Nhưng trước nay ông chỉ quan tâm đến công việc khó hay dễ chứ không màng tới những chuyện khác, ông vẫn bất chấp liều mạng giữ vững an ninh trong khu vực, kết quả là gây thù chuốc oán với đám du côn, cứ dăm ba bữa chúng lại chặn đường về nhà của ông, động dao kiếm thì bọn chúng không dám nhưng làm mấy trò thiếu đạo đức thì không thiếu. Bố Đình nhẫn nhịn không hề hé răng, mẹ Đình chỉ biết phập phồng lo sợ. Gần đây chỉ riêng chuyện gia đình Tần Tống đã khiến Hàn Đình Đình đủ rối bời, tần suất về nhà bố mẹ đẻ ngày càng thưa thớt nên cô không hề hay biết chuyện gì, mãi cho tới hôm nay bị bọn người đó ngáng đường…
Tần Tống nghe chuyện, trong lòng anh bội phục sát đất thái độ ngoan cường bất khuất của bố vợ. Í, nhỡ sau này con trai của bọn họ giống tính ông ngoại thì phải làm sao?
Thật đáng lo!
“A Tống, con đưa Đình Đình về đi!” Mẹ Đình làm ầm ĩ cả một ngày, kể lể rất nhiều chuyện, lúc này hai mắt đỏ quạch, sưng húp trông vô cùng mệt mỏi: “Hôm nay nó đã hoảng loạn lắm rồi, hai ngày tới con chịu khó để ý nó nhiều hơn nhé! Con bé nhát gan lắm, buổi tối ngủ mơ thể nào cũng khóc lóc.”
“Không sao đâu ạ, con sẽ chăm sóc cho cô ấy, mẹ cứ yên tâm!” Tần Tống đang đau đầu vì tính khí của con trai trong tương lai, nghe thấy vậy lập tức định thần lại: “Chuyện của bố cứ giao cho con! Mẹ đừng mắng bố nữa, trong lòng bố cũng khó chịu lắm rồi, Đình Đình sẽ không xảy ra chuyện gì đâu ạ. Đều tại con không tốt, dạo này con bận quá nên không đến thăm hỏi bố mẹ thường xuyên được.”
“Con đừng có việc gì cũng gánh hết lên người thế, chuyện gì cũng phải lo lắng thì sao chịu nổi?” Mẹ Đình cực kỳ ưng ý chàng rể này nên cưng chiều hết mực, huống hồ bà cũng biết tình trạng sức khỏe của bố Tần Tống không tốt, phận làm con chắc cũng phải hao tâm tổn sức lắm, bà thật không nỡ lòng nào khiến con rể của mình mệt mỏi thêm nữa.
Tần Tống trở về phòng, vừa đẩy cửa ra liền đụng ngay phải cái người đang áp tai vào cửa nghe lén.
“Á…” Hàn Đình Đình ôm mặt lảo đảo lùi ra sau vài bước, Tần Tống vội vàng kéo cô lại, khẽ bật cười, cô bất mãn lườm anh một cái.
“Sao rồi anh?” Đình Đình vội vàng hỏi.
Tần Tống vênh mặt lên, đáp: “Chuyện nhỏ! Cứ để anh giải quyết, em đừng lo!”
Đình Đình lắc đầu: “Anh đừng làm vậy! Lúc trước ông nội em vì chuyện điều động công tác của bố, chỉ gọi một cuộc điện thoại cho ông ngoại anh thôi mà cho đến giờ bố vẫn không chịu nói chuyện với ông đó. Tết năm nay bố cũng nhất định không chịu về nhà. Anh tuyệt đối đừng làm chuyện gì giấu bố, bố ghét nhất đó!”
“Vậy được rồi, anh không lo nữa, cứ để mặc đám người đó tiếp tục quấy nhiễu bố mẹ đi!” Tần Tống buông tay.
“Anh…” Hàn Đình Đình nghẹn lời, nước mắt lại bắt đầu trào dâ