Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341423

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1423 lượt.

g hiểu ý tứ của Tần Tống.
Thực ra, làm gì có bố mẹ nào lại không thương con mình cơ chứ? Hơn hai mươi năm âm thầm nhưng hết sức tỉ mỉ nâng niu con gái bảo bối, Đình Đình rên một tiếng đau thì trong lòng ông còn đau gấp bội phần.
Trước đây tuy hơi nghèo một chút, cuộc sống có vất vả hơn một chút, ông cũng chẳng hề bận lòng, chỉ cần sống một cách đường đường chính chính, mấy thứ vật chất không quan trọng. Nhưng hôm nay, khi tận mắt nhìn thấy máu tươi nhỏ giọt trên nửa khuôn mặt của Đình Bảo nhà mình, con bé sợ hãi đến mức ngồi một góc khóc rưng rức, tim ông đau đớn quằn quại như bị ai đó dùng gót giày giẫm đạp lên vậy.
Mẹ Đình nói không hề sai, đều do ông không tốt. Thật ra, ngay lúc đó ông đã cảm thấy hối hận rồi.
Tần Tống ráng mở to đôi mắt đã mơ màng, đầu lắc qua lắc lại, khổ sở làm ra vẻ tỉnh táo.
“Bố!” Anh thành khẩn nói: “Bây giờ người có đức tin sống đúng với con người thật của mình như bố không nhiều. Con khâm phục bố, thật đó! Nhưng con không hiểu, bố nguyện hi sinh thân mình vì công việc và lòng tin ấy, vậy tại sao lại không thể vì chính sự nghiệp và đức tin đó mà tạm thời hy sinh những đạo lý của mình một chút? Rõ ràng là bố có tâm huyết, cũng có năng lực, thật sự không đáng bị đám người vô vị đó ngáng đường. So với việc chỉ trơ mắt đứng nhìn mà không làm gì được, chi bằng hãy nắm lấy quyền lực mà mình có quyền lựa chọn trong tay! Đến lúc đó, số người được bố giúp đỡ sẽ không chỉ có những chủ sạp hàng bị bọn bảo kê chèn ép thôi đâu.”
Anh quan sát vẻ mặt bố Đình, ngừng một lúc rồi lại nói tiếp: “Còn mẹ và Đình Đình nữa, con không thể chịu nổi khi chứng kiến cảnh hai người phải lo lắng sợ hãi như hôm nay! Bố, bố nói con giống ông ngoại con, nhưng con biết mình không có được tấm lòng được quảng đại, chấp nhận hy sinh vì người khác như ông. Nếu là chuyện có liên quan đến người nhà hay người con yêu, con chẳng cần biết đúng sai, bất luận thế nào con cũng sẽ bảo vệ cho họ được bình an!”
Nói ra được những lời cất giấu trong lòng rồi, tâm trạng cũng trở nên kích động, Tần Tống bưng bát rượu dở uống một hơi hết sạch.
Bố Đình trầm ngâm hồi lâu rồi mới khẽ gật đầu.
***
Về đến nhà, Tần Tống say khướt, quỳ trước bậc thềm ôm tủ giày kêu “Bà xã”, nói sao cũng không chịu buông tay. Trương Phác Ngọc thấy động liền ra xem, thấy cảnh con trai say bí tỉ, còn con dâu thì mang nửa khuôn mặt đầy vết xước, bà thoáng kinh hoàng, sợ hãi không thốt nên lời.
Hàn Đình Đình sợ bà lo lắng nên không dám nói nhiều, chỉ ậm ừ qua loa vài câu rồi cùng tài xế đỡ Tần Tống dậy. Nhưng Tần Tống quá nặng, Trương Phác Ngọc cũng chạy đến giúp, ba người vẫn không lôi được anh lên, cuối cùng đành phải chạy sang cầu cứu bố Tiểu Đào ở cạnh bên, bốn người cùng hợp lực mới kéo được Tần Tống vào phòng.
Đêm đến, Trương Phác Ngọc lên tầng đi ngủ, Hàn Đình Đình ngủ lại bên Tần Tống để tiện chăm sóc anh. Người này khi say rượu cũng khá là “ngoan”, chỉ lặng lẽ chìm vào cõi mộng. Cả ngày hôm nay mệt mỏi rã rời, nên ngồi trông Tần Tống được một lúc, cô cũng ngủ lúc nào chẳng hay.
Trong giấc mơ toàn những chuyện đáng sợ, cuối cùng cô lại trở về ngã rẽ ban chiều, lớp lớp chai bia cứ tới tấp bay đến, cô thét lên kêu cứu. Bên tai lại vang lên tiếng nức nở của mẹ và tiếng gầm giận dữ được đè nén hết cỡ của bố, cô cuống cuồng tìm kiếm bóng dáng của Tần Tống nhưng khắp nơi đều là mảnh vỡ thủy tinh, không thể nhìn rõ thứ gì cả, cô òa khóc trong tuyệt vọng và hoảng loạn…
“A Tống…”
“Anh đây!” Tần Tống giật mình thức giấc, vội vàng ngồi dậy ôm cô vào lòng.
Đình Đình vừa khóc vừa gọi tên anh trong giấc mơ, khiến trái tim đàn ông non nớt của Tần Tống phình ra như đang muốn phá vỡ lồng ngực để chui ra ngoài. Trong khoảnh khắc ấy, anh cảm thấy bản thân mình hùng vĩ như một ngọn núi lớn, cô cứ mềm mại mà yếu đuối tựa vào lòng anh, dựa dẫm vào anh cả đời như thế này thì tốt biết mấy!
Trái tim Tần Tống vô cùng ấm áp, anh vỗ nhẹ lưng Đình Đình, dịu giọng dỗ dành cô: “Đình Bảo, tỉnh lại đi! Em nằm mơ thôi… Mau tỉnh dậy đi em!”
Trong cơn mơ màng nửa mê nửa tỉnh, tiếng nói của Tần Tống khiến Đình Đình cảm thấy vô cùng an tâm. Cô mở mắt ra thấy mình đang nằm trong vòng tay vững chãi của anh, mọi thứ chỉ là một giấc mơ, cô cố nén tiếng nức nở trong vô thức, mơ màng ngồi dậy.
Rèm cửa sổ chỉ kéo lên một nửa, ở bên ngoài ánh bình minh đã bắt đầu le lói, trời sắp sáng rồi.
Hàn Đình Đình xoa xoa mặt, cô cảm thấy rất khát nước, liền tung chăn nhảy khỏi vòng ôm của Tần Tống rồi tụt xuống giường, vô tình sượt qua một vật gì đó cứng ngắc. Thấy anh rên lên “Ái…” một tiếng, cô vội vàng quay đầu lại: “Sao vậy anh?”
Tần Tống co gối kéo chăn lên, vẻ mặt anh cứng đờ, anh miễn cưỡng lắc đầu, rít lên qua kẽ răng: “Không – sao!”
“Anh vẫn còn khó chịu hả?” Cô lo lắng sờ soạng khắp mặt anh: “Muốn uống nước không?”
Những ngón tay nhỏ nhắn của Đình Đình dịu dàng phủ khắp gò má của Tần Tống, anh nhắm mắt lại, hoảng hốt gật đầu.
Lúc Hàn Đình Đình rót nước quay trở lại, trên giường chỉ còn một đống chăn nhăn nhúm, cô bước đến phòng


Polaroid