Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341405
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1405 lượt.
hể khiến cô trằn trọc cả đêm, vò đầu suy nghĩ. Tất cả mọi sự dịu dàng tiếc nuối hay bi thương từ trước tới nay đều thuộc về cô, nếu như anh thật sự bị che giấu điều gì đó thì thứ duy nhất có khả năng chính là tình cảm hết sức cẩn thận tỉ mỉ và toàn tâm toàn ý của cô.
Điểm khác biệt lớn nhất giữa Trần Dịch Phong và Tần Tống chính là ở chỗ: Phần lớn thời gian giữa cô và Tần Tống, hai bên đều có tác động lẫn nhau, cùng chơi đùa hay gây gổ, cãi cọ hoặc là dựa dẫm vào nhau. Còn với Trần Dịch Phong, cô mãi mãi chỉ có thể lặng lẽ ngước nhìn, cũng vĩnh viễn không thể cùng sánh vai bên anh được.
Vì thế, mặc cho anh có dày công dạy dỗ thế nào, cô cũng không thể thoát ra khỏi nỗi sợ hãi để là chính mình, còn Tần Tống lại dùng mấy chiếc chìa khóa xe, nhẹ nhàng mà triệt để dạy cho cô cách sống độc lập.
Bây giờ nói ra những điều này có lẽ là hơi vô tình hoặc cũng có thể là có chút vong ân phụ nghĩa, nhưng Đình Đình thật sự cảm thấy may mắn vì trước đây cô chỉ thầm yêu Trần Dịch Phong, nên hiện tại mới có thể coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, có thể xem anh như một người anh láng giềng đã dõi theo suốt quá trình trưởng thành của cô, giống như người thân thích ruột thịt, không cần biết đúng sai phải trái, cứ luôn lặng lẽ bảo vệ cô.
“Tập trung lái xe!” Anh đột ngột lên tiếng.
Hàn Đình Đình khẽ “Vâng” một tiếng. Anh nhìn lướt qua cô một cái rồi bật cười: “Lo cho Tần Tống à?”
Cô không hề phủ nhận: ‘Tay anh ấy bị thương, mới tháo bột tuần trước thôi.”
“Vậy sao?” Dịch Phong ấn vào vết thương đã sưng khá to trên mặt: “Sao tôi lại không thấy thế nhỉ?” Anh gỡ chiếc khăn mặt trên tay ra, ngón tay anh đã sưng đến mức không nắm lại được.
Đình Đình thấy vậy lo lắng hỏi: “Có cần đến bệnh viện khám xem thế nào không?”
“Chuyện vặt! Em đó…” Anh chỉ vào vết bầm trên gò má cô: “Nếu cảm thấy mắt mờ không nhìn rõ đường thì phải nói ngay đấy nhé!”
Thế là Hàn Đình Đình thuật lại từ đầu tới cuối câu chuyện hồi tối cho Trần Dịch Phong nghe, dĩ nhiên là cô không nhắc đến nguyên do tại sao Tần Tống lại muốn chụp ảnh. Nhưng Trần Dịch Phong vừa nghe đã đoán ra ngay, lãnh đạm buông một câu: “Tần Tiểu Lục còn ấu trĩ hơn cả trong tưởng tượng của tôi nữa!”
“… Anh ấy rất tốt!” Đình Đình nhỏ giọng phản đối: “Hơn nữa anh còn chưa nghe em nói rõ ràng đã động thủ rồi…” Về điểm này thì anh còn bốc đồng hơn cả Tần Tống nữa ấy chứ…
Trần Dịch Phong nhắm mắt lại, tay vắt lên trán, thở dài: “Con gái đúng là con của người ta mà… Tôi thật sự rất lo lắng, sau này Tiểu Đổng của chúng ta có người yêu, lỡ mà nó cũng giống như em bây giờ, chắc tôi chết vì uất ức mất thôi!”
Cô nhịn không được cười: “Vốn dĩ là do anh đã hiểu lầm Tần Tống mà.”
“Chẳng sao cả! Dù sao thì tôi cũng muốn đánh cậu ta từ lâu rồi!” Anh dứt khoát nhắm chặt mắt nghỉ ngơi, nhàn nhã đáp lời.
“Bởi vì em ư?” Cô đột nhiên hỏi nhỏ.
Anh mở mắt, nhìn cô một cái, không rõ là có ý gì, rồi tại nhắm chặt hai mắt: “Tập trung lái xe!” Anh bình thản nói.
“Những thứ có thể ăn được đem nuốt vào bụng sớm ngày nào thì càng sớm yên tâm ngày đó!” Trần Ngộ Bạch đưa tay khẽ đẩy gọng kính, mỉm cười một cách nho nhã. Tần Tống thoáng sững sờ, sau đó đôi mắt của anh từ từ híp lại…
***
Ngày đầu tiên đi làm trở lại sau kỳ nghỉ, sự tích “Tần Tống PK[1'> Trần Dịch Phong” cực kỳ tráng liệt đã được Lý Vi Nhiên tường thuật hết sức sinh động cho các “khán giả” ở Lương Thị.
[1'> PK: viết tắt của Player Killing, một thuật ngữ thường được dùng trong các trò chơi điện tử, chỉ hành động người chơi ra tay hạ gục đối thủ của mình.
Kỷ Nam là người hiếu kỳ nhất, bắt Tần Tống phải khua chân múa tay diễn lại những chiêu thức của Trần Dịch Phong lúc đó cho bằng được: “Nào! Cậu đóng vai Trần Dịch Phong! Tấn công tôi đi! Nhanh! Tôi diễn vai của cậu!” Nói xong cô ôm đầu ra sức diễn.
“Còn cả cái vị kia nhà cậu nữa!” Dung Nham nhướng mày: “Có cần anh đây dạy thêm vài chiêu nữa không?”
Tần Tống hừ lạnh một tiếng, dùng ánh mắt khinh thường đầy lạnh lẽo của mình quét một lượt khắp người anh.
Trần Ngộ Bạch ngồi một bên đang cầm con dao sắc nhọn phanh thây một quả trứng gà nhỏ bé, lúc này mới mỉm cười, nói: “Tiểu Lục, anh dạy cho chú một chiêu nhé!”
Anh xiên một miếng trứng gà trắng bóc nóng hổi nhét vào miệng, chậm rãi nhấm nháp một hồi, rồi bình tĩnh phun ra lời vàng ý ngọc: “Những thứ có thể ăn được đem nuốt vào bụng sớm ngày nào thì càng sớm yên tâm ngày đó!” Trần Ngộ Bạch đưa tay khẽ đẩy gọng kính, mỉm cười một cách nho nhã. Tần Tống thoáng sững sờ, sau đó đôi mắt của anh từ từ híp lại…
***
Buổi tối trên đường về nhà, người nào đó đang có ý đồ đen tối vừa lái xe vừa mải suy nghĩ lan man.
“Cái bánh bao trắng nhỏ xinh” ấy… Chắc sẽ rất ngon lành nhỉ?
Phải ăn từ chỗ nào trước đây? Ăn được nhiều nhất là mấy lần nhỉ? Ngày mai có cần xin nghỉ phép không ta? À, ít ra thì cũng phải xin nghỉ phép cho cô ấy…
Lan man mãi cũng về đến nhà, vừa mới mở cửa, anh đã nghe thấy “cái bánh bao nhỏ” ấy đang khóc lóc