Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341408

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1408 lượt.

tay cô ta để nhìn, mắt cô nhắm chặt, nước mắt chảy đầm đìa.
“Anh đi gọi bác sĩ!” Tần Tống buông Đình Đình ra, cuống quýt nhảy xuống giường.
“ A Tống.. ” Cô giơ tay kéo anh lại.
“Hả?” Anh lập tức quay đầu.
“Không sao… Rơi trúng gò má, không đụng đến mắt, không sao đâu!” Cô đã “thích nghi” với cơn đau đột ngột ban nãy, cũng cảm thấy đỡ hơn nhiều rồi.
Tần Tống cẩn thận xem xét chỗ bị thương trên mặt Đình Đình, phần xương gò má lúc này đỏ ửng, hơi hơi sưng lên, những chỗ khác không bị ảnh hưởng. Tần Tống nhổm dậy, lại bị Đình Đình kéo xuống: “Đừng đi nữa, đã nửa đêm rồi!” “Anh đi lấy ít đá chườm cho em, nếu không ngày mai sẽ sung vù lên mất!” Tần Tống hết sức đau lòng, nhíu mày: “Em đừng động đậy, anh sẽ quay lại ngay!”
Hàn Đình Đình rầu rĩ, hít một hơi rồi lại nằm xuống. Tần Tống đi xuống nhà lấy túi chườm, cẩn thận chườm nhẹ lên mặt cô, rồi lại trèo lên giường, nằm xuống cạnh cô.
Lần này cả hai người hết sức biết điều ôm nhau nằm yên.
Tần Tống sợ mặt Đình Đình bị túi chườm đè lên ngủ không ngon nên ôm lấy cô từ đằng sau, tay anh nâng bọc đá, chỉ chừa ra một góc đủ chườm lên chỗ bị đau trên gò má cô
Đình Đình tựa sát vào người Tần Tống: “Được rồi mà… Anh thả tay ra đi, không sao nữa rồi…”
“Em cứ ngủ đi…” Anh đắp lại chăn ở sau lưng Đình Đình thật cẩn thận, cúi đầu khẽ hôn lên tai cô: “Ngoan nào…”
Hàn Đình Đình buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt nữa, mơ màng “Ừm” một tiếng, trên mặt cô lành lạnh nhưng trong lòng lại cực kỳ ấm áp, chỉ một lát sau cô đã chìm vào cõi mộng.
Sáng hôm sau khi Đình Đình tỉnh giấc, Tần Tống vẫn giữ nguyên tư thế tối qua, duỗi tay nằm nghiêng người ngủ rất ngon. Túi chườm đã hết lạnh, rơi xuống cạnh gối, cô nhặt lên rồi đặt trên tủ đầu giường, sau đó nhẹ nhàng xỏ dép, rón rén đi vào phòng tắm.
Nhờ được anh chườm đá hết sức cẩn thận nên vết thương tối qua không bị sưng lên, chỉ có điều gò má cô đã đổi sang màu xanh tím, nhìn giống như bị người ta đấm vậy. Nhớ lại chuyện tối qua anh xót xa ôm cô vào lòng, chiều chuộng dỗ dành cô “ngoan nào”, Đình Đình không kìm được khẽ nở nụ cười trong gương.
Sau khi phủ một lớp trang điểm nhẹ lên mặt thấy vẫn không giấu được vết thâm tím, bình thường Đình Đình lại không dùng kem che khuyết điểm, cô nghĩ ngợi một hồi rồi quyết định sang mượn Tần Tang. Ai ngờ cô vừa mới đẩy cửa ra đã gặp ngay Trần Dịch Phong đúng lúc đi ngang qua. Anh là khách quý nên tối qua được xếp phòng ở tầng hai.
“Chào em!” Anh tươi cười, bước lại gần cô.
Hàn Đình Đình biết lần này không hay rồi, quay người định trốn nhưng bị anh gọi giật lại. Ánh mắt Trần Dịch Phong thoáng lia tới vết thương trên mặt cô rồi chuyển thành chấn động: “Chuyện gì thế này?” Anh sa sầm mặt mày: “Ai làm? Là Tần Tống?”
“Không phải!” Mỗi khi Hàn Đình Đình căng thẳng thì cứ y như gà mắc tóc, chỉ biết xua xua tay: “Anh… anh ấy… không phải cố ý…”
Trần Dịch Phong nhìn biểu hiện hoảng loạn của Đình Đình, lại nhìn gương mặt trang điểm không giống thường ngày của cô, rồi cả vết thương không thể che giấu bên dưới lớp phấn kia, anh đột nhiên mỉm cười.
Nhưng nụ cười đó khiến cho người ta sợ đến phát run.
“Hắn dám đánh em?” Giọng anh chậm rãi mà vô cùng nguy hiểm.
Không cho Hàn Đình Đình cơ hội giải thích thêm bất kỳ điều gì, anh khẽ đẩy cô ra, đạp cửa phòng Tần Tống, rồi hùng hổ xông vào.
Tần Tống nghe thấy tiếng động dữ dội, lười nhác vịn người bước ra từ phòng ngủ, đôi mắt vẫn còn đang mơ màng bỗng thấy Trần Dịch Phong xuất hiện giữa phòng anh khiến anh giật bắn mình.
Gương mặt Trần Dịch Phong giống như núi băng lạnh lẽo, anh mím chặt môi, cười lạnh: “Cậu đánh cô ấy?”
Tần Tống trợn mắt: “Anh bị điên à?” Anh không thèm để ý đến Trần Dịch Phong, bước về phía phòng tắm, Trần Dịch Phong giơ tay định kéo Tần Tông lại hỏi cho rõ ràng.
Nhưng Tần Tống là ai nào? Sao anh có thể dung túng cho tình địch ngông nghênh khiêu chiến trên địa bàn của mình như thế cơ chứ? Trần Dịch Phong vươn tay qua, Tần Tống chẳng buồn né tránh, anh xoay người, nhắm thẳng mặt Trần Dịch Phong giáng một cứ đấm thật mạnh.
Trần Dịch Phong không ngờ Tần Tống lại đột ngột động thủ, nên lãnh trọn cả cú đấm nặng nề. Trong chốc lát, miệng anh nồng nặc mùi máu tanh, anh chậm rãi xoay mặt lại, nụ cười càng lạnh lẽo hơn.
Vẫn còn cười được à? Giỏi lắm… Tần Tống nhướng mày, không suy nghĩ nhiều, lại dữ dội tung một nắm đấm khác tới.
Mọi việc diễn ra sau đó đã vượt khỏi tầm kiểm soát…
Tần Tống từ bé đến lớn chuyên bày đủ trò chọc phá, đã gây nên bao chuyện thị phi, anh chẳng sợ trời chẳng sợ đất, lại thích nhất là đánh lộn. Còn Trần Dịch Phong xuất thân trong gia đình binh chủng đặc công, vật lộn đấm đá chính là sở trường của anh, tung chiêu nào là chết chiêu nấy. Hai người hùng hổ lao vào nhau, bất kỳ thứ gì mà họ vớ được cũng đều được trưng dụng làm vũ khí cả, đồ đạc rơi vỡ loảng xoảng, cả hai không từ bất cứ thủ đoạn nào. Lúc Hàn Đình Dình cùng đội trợ giúp đẩy cửa ra, cả căn phòng gần như đã bị phá hủy.
Khi cánh cửa bật mở, Tần Tống đang xách cái ghế lên ném về phía Trần