Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341425

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1425 lượt.

Dịch Phong, nhưng bị Trần Dịch Phong nhanh nhẹn tung một cước trúng vào cổ tay, tay anh chệch hướng, cái ghế bay về phía nhóm người đang túm tụm ngoài cửa. Hàn Đình Đình nóng lòng xông lên trước, suýt chút nữa thì bị cái ghế bay thẳng vào mặt. May mà có Lý Vi Nhiên nhanh tay nhanh mắt đứng ngay cạnh cô, anh kịp kéo cô né qua một bên, chiếc ghế sượt qua cánh tay cô bay thẳng ra ngoài, vượt qua lan can rồi lao xuống lầu, va phải chùm đèn thủy tinh treo trên trần nhà, sau đó kẹt luôn vào cái móc trên đó.
Chùm đèn thủy tinh cực lớn bị vỡ làm đôi, những mảnh thủy tinh vụn như thác nước từ trên tầng hai rào rào trút xuống, nhưng người đang bận rộn chuẩn bị bữa điểm tâm sáng ở dưới tầng ôm đầu ngồi thụp xuống la hét, trong chốc lát toàn bộ nhà họ Trương vô cùng hỗn loạn.
Lý Vi Nhiên nhiều lần có ý ôm đầu xông vào, nhưng không ngăn được phong ba bão táp ở bên trong, lại bị đẩy ra ngoài. Đám lính cần vụ trong nhà lại càng bất lực. Cuối cùng, một nhóm lính gác chạy đến, cả đội cùng xông vào mới miễn cưỡng tách được con hai người đang điên cuồng vật lộn ấy ra.
Cảnh tượng trong căn phòng lúc này giống như vừa bị càn quét, ngay cả cửa sổ chạm trổ hoa văn tinh xảo cũng bị đập nát, khắp nơi đều là mảnh vỡ và tàn tích, không còn nhìn ra hình dạng thiết kế ban đầu nữa.
Trần Dịch Phong khẽ thở dốc, đứng tại chỗ chỉnh lại ống tay áo đã bị xắn lên cao. Ngoài hai cú đấm bất ngờ vào mặt lúc ban đầu ra, hình như anh không còn thương tích nào khác
Gương mặt điển trai của Tần Tống cũng bị thương, cổ tay sưng lên một cục rất to. Trương tư lệnh phu nhân hoảng sợ, không ngừng nhắc nhở Lý Vi Nhiên lúc này đang nắm lấy tay Tần Tống: “Tiểu Ngũ, cháu nhẹ tay thôi! Cẩn thận kẻo làm nó đau kìa!”
Trương tư lệnh chậm rãi bước vào, chắp hai tay sau lưng đứng lẫn trong đám người đang nhốn nháo, đanh mặt hỏi: “Ai động thủ trước?”
Tần Tống nhận lấy chiếc khăn mặt, lau vết máu bên khóe miệng, vẫn hết sức ngang ngạnh hống hách: “Cháu!”
Trần Dịch Phong nhìn anh chằm chằm, cười lạnh lùng, đằng hắng một tiếng như muốn nói gì đó, Hàn Đình Đình lật đật chạy lên kéo tay anh: “Thật sự không phải…
“… Á….” Tần Tống đột nhiên ôm lấy cánh tay mới tháo bột cách đây không lâu, mặt nhăn mày nhó cúi gập người xuống, dọa cho mọi người sợ hãi, vội vàng chạy đến đỡ anh. Tần Tống nhân cơ hội cắn vành tai Hàn Đình Đình, gấp gáp thì thầm vào tai cô: “Đừng nói gì cả… Em tiễn hắn ta về đi!”
Tần Tống trước nay luôn là cục cưng của cả nhà, giờ lại ẩu đả rồi bị thương ngay trong nhà, người nhà họ Trương mặc dù trước mặt không tiện nói ra, nhưng thực chất trong lòng ai cũng cảm thấy xót thương vô cùng. Nếu như hai người đàn ông này chỉ đơn thuần là vì tranh chấp trên thương trường mà đánh nhau thì chẳng nói làm gì, chứ nếu để mọi người biết lí do thì sau này cô thật khó ăn khó nói với mọi người trong gia đình, tin này mà truyền đến tai bố cô thì lại càng đại loạn hơn nữa.
Thấy thái độ của Tần Tống, Trần Dịch Phong cũng lập tức nghĩ tới điểm này, anh không nói thêm nữa mà hướng về phía Trương tư lệnh xin lỗi: “Hôm nay quả thực quá thất lễ rồi, hôm khác cháu nhất định sẽ đến nhà chịu tội!”
Trương tư lệnh vỗ vai anh, không nói lời nào.
Trương Phác Ngôn và Trương Phác Ngọc lúc này cuống quýt đưa bác sĩ tới, nhào ngay tới bên Tần Tống vẫn đang giả vờ đau đớn. Hàn Đình Đình nhân lúc hỗn loạn đẩy Trần Dịch Phong ra ngoài. Hôm qua trước mặt mọi người Trần Dịch Phong nhận Hàn Đình Đình là người quen cũ nên lúc này thấy cô tiễn anh, người nhà Tần Tống không hề cảm thấy có điều gì bất thường, ngược lại còn thầm khen cô con dâu biết điều.
Đến bãi đỗ xe, Đình Đình nhảy lên xe Tần Tống, quay đầu xe một cách thành thạo, lúc chạy đến bên Trần Dịch Phong động tác phanh xe cũng rất chuẩn xác. Cô hạ cửa kính xuống, vẫy vẫy tay với anh: “Mau lên xe đi, em đưa anh ra ngoài!”
Đốt ngón tay phải của Trần Dịch Phong đã bị gãy khớp, sưng lên rất to, bên ngoài quấn bừa một chiếc khăn mặt, anh dùng tay trái mở cửa xe, sau khi đã yên vị cứ nhìn cô cười mãi.
Hàn Đình Đình bị anh nhìn đến mức phát ngượng: “Sao thế?”
“Từ khi nào lại dám tự lái xe thế này?” Trần Dịch Phong nhìn cô thành thục bẻ tay lái, nhớ lại lúc trước khi anh cầm tay cô chỉ dạy mà cô vẫn cực kỳ hoảng loạn, trong lòng thầm cảm thán: Đúng là sống ở đời khó nói trước được điều gì!
“À… Bởi vì cách đây ít lâu tay của Tần Tống bị thương nên em buộc phải lái thôi.” Hàn Đình Đình cười ngượng nghịu: “Thật ra em đã tông hỏng không biết là mấy chiếc xe của anh ấy rồi.”
Trần Dịch Phong trầm ngâm, ánh mắt xa xăm: “Biết vậy hồi đó tôi đã chẳng mất công kèm cặp cho em làm gì!”
Nụ cười dịu dàng của anh phảng phất chút tiếc nuối khiến người ta cảm thấy dường như anh đang cố che đậy nỗi buồn thương ẩn giấu trong lòng mình.
Mà kỳ thực, trong lòng Hàn Đình Đình cũng đang thầm nghĩ: Trong suốt quãng thời gian dài mà cho đến cuối cùng hai người vẫn để vuột mất đó, anh luôn là người chi phối tất cả mọi thứ, chỉ cần thấy anh cười cô cũng sẽ vui vẻ, từng quãng ngắt nghỉ trong mỗi lời anh nói đều có t