XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341560

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1560 lượt.

òng anh rồi ôm gương mặt đỏ bừng chạy thẳng vào phòng ngủ, còn tiện tay khóa cửa lại nữa.
Tần Tống bực bội đấm vào tường, lúc mở cửa cho bà ngoại vẫn giữ nguyên nét mặt khó coi đó, Trương tư lệnh phu nhân thấy vậy vô cùng lo lắng, cẩn thận ngó vào trong phòng rồi kéo anh ra ngoài hành lang nói chuyện: “Vẫn chưa làm lành à?”
“Chuyện gì ạ?” Tần Tống nhíu mày, khó chịu làu bàu.
“Thằng nhóc chết tiệt này! Chỉ giỏi bắt nạt người ta thôi!” Trương tư lệnh phu nhân véo mạnh vào người cháu ngoại bảo bối: “Đình Đình ngoan ngoãn biết bao! Còn dám làm cho nó buồn nữa mọi người sẽ không tha cho cháu đâu! Cháu xem vẻ mặt của bố cháu lúc đó đấy!”
“Bà ngoại…”
“Ông ngoại bảo bà lên nói với cháu… Đừng cho rằng gia thế người ta không bằng mình mà cháu có thể tùy tiện thích làm gì thì làm nhé! Lúc ông nội Đình Đình theo ông cháu vượt qua mưa bom bão đạn, còn chưa biết cháu đang ở chốn nào đâu! Hôm nay có khách nên không tính toán với cháu, nhưng lần sau mà còn bắt nạt vợ như vậy nữa, ông ấy sẽ lấy roi đánh cho cháu phải khóc luôn đấy!”
“Cháu biết rồi, biết rồi…” Tần Tống không đủ kiên nhẫn để nghe giáo huấn: “Chúng cháu phải nghỉ ngơi rồi, bà mau đi đi ạ!”
Trương tư lệnh phu nhân cười cười đánh cháu ngoại một cái, đưa bộ đồ vệ sinh cá nhân trong tay cho Tần Tống: “Cháu cứ dùng bộ cũ đi, bà đã sắp sẵn cho cháu rồi đấy, bộ mới này thì đưa cho Đình Đình! Vào trong nhớ chịu khó dỗ dành nó, cái tính khí cục cằn này của cháu bắt con gái nhà người ta chạy theo cũng chẳng dễ dàng gì!”
Tần Tống bị giáo huấn một hồi, buồn bực quay về phòng. Hàn Đình Đình đang định đi đánh răng rửa mặt, cô đẩy cửa phòng tắm thò nửa người ra ngoài, thấy đồ trên tay anh liền cười vui vẻ: “Cho em đó hả?”
“Của anh!” Tần Tống tét vào cánh tay đang vươn tới của Đình Đình rồi kéo cô vào trong, chỉ chỉ bộ đồ vệ sinh cá nhân anh vẫn dùng khi ở nhà: “Em dùng cái này đi!”
Hàn Đình Đình cầm chiếc bàn chải điện màu xanh nam tính lên, ngạc nhiên hỏi: “Đây là… của anh phải không?”
Tần Tống “Ừ” một tiếng, giọng nói đầy vẻ uy hiếp, Đình Đình câm nín, rửa qua loa rồi bóp kem đánh răng lên, lặng lẽ đưa vào miệng.
Tần Tống đã thấy thoải mái hơn nhiều, anh bóc bàn chải mới màu hồng ra, trên cổ còn vắt một cái khăn mặt màu hồng, sau đó chen chúc một chỗ với cô, cùng nhau đánh răng hết sức thân mật…
Màn đêm nhẹ nhàng buông xuống.
Chăn rất ấm, trong lúc nghe Tần Tống kể chuyện năm mười hai tuổi đánh gãy chân tên nhóc nhà Ngô tướng quân ở sát vách, Đình Đình cũng chìm luôn vào giấc ngủ. Cả ngày hôm nay cô phải ứng phó với bao nhiêu người, vừa căng thẳng lại vừa mệt mỏi, đến lúc nghe anh thì thầm kể chuyện, cơn buồn ngủ ập đến lúc nào không hay.
Một tay anh bị cô chiếm dụng làm gối, anh vỗ nhè nhẹ vào lưng cô, tay còn lại vô thức vuốt tóc cô, rồi lại dùng mu bàn tay nhẹ nhàng vuốt gò má và vành tai cô…
Thật tốt! Cuối cùng thì kiếp này anh cũng gặp được một người để che chở, có thể an lành ngủ trong lòng anh mỗi đêm.
Đèn trên tường tỏa ra ánh sáng dịu dàng ấm áp, Đình Đình nằm nghiêng trên giường, đường nét thanh mảnh xinh đẹp của cô khiến trái tim Tần Tống tan chảy.
Bức hình nền điện thoại của Trần Dịch Phong lại hiện lên trong đầu khiến anh mất kiểm soát. Tần Tống cực kỳ ghen tị, anh và Đình Đình còn chưa bao giờ chụp hình thân mật như thế… Nghĩ vậy, Tần Tống liền với tay lấy chiếc di động để trên tủ đầu giường.
Âm thanh và đèn flash đều đã tắt, góc độ cũng được chọn xong xuôi, anh cúi sát vào người cô, mặt đối mặt với Đình Đình. Sắp xếp đâu vào đấy rồi, anh cố nén lại nụ cười đang không ngừng nở rộ trên môi. Vào lúc ngón tay anh chuẩn bị nhấn nút chụp thì cô đột ngột mở mắt.
Anh vừa động đậy cô đã tỉnh giấc, vạt áo của anh cứ quệt trái quệt phải trên mặt cô, khoang mũi nóng hôi hổi của cô tràn ngập mùi hương của anh, nhịp tim của Đình Đình đập càng lúc càng nhanh hơn. Vừa mở mắt ra đã thấy khuôn mặt anh kề sát, cô lấy hết can đảm rướn người về phía trước, đôi môi chu lên in dấu trên môi anh.
Tần Tống thẫn thờ.
Mặt Đình Đình đỏ bừng, cô dứt khoát há miệng cắn vào môi anh, sau lại lo lắng cắn mạnh quá nên chuyển sang mút mát. Động tác của cô nhẹ nhàng, chậm rãi, Tần Tống cảm thấy đôi môi nóng hổi của cô dường như đang gặm nhấm anh… Gặm nhấm anh… Gặm nhấm đến mức khiến cho máu trong cơ thể anh đều dồn hết xuống bụng… Ầm!
“Á…” Một bóng đen rơi phịch xuống, trước mắt Hàn Đình Đình bỗng chốc tối sầm, cơn đau đột ngột khiến cô kêu lớn.
Anh kích động muốn ép người cô xuống, nhưng lại quên mất rằng một tay mình đang giơ cao điện thoại, anh vừa mới thả tay ra chiếc điện thoại liền rơi xuống. Còn cô vì rướn lên để hôn anh nên cả người đang dồn về phía anh, chiếc điện thoại rơi ngay xuống mặt Đình Đình, cô đau đến mức kêu thất thanh.
Trong đầu Tần Tống nổ “ầm” một tiếng, anh lật đật ngồi dậy: “Bà xã!” Di động của anh là loại được đặc chế riêng nên nặng hơn những chiếc điện thoại dành cho nam giới thông thường.
Hàn Đình Đình ôm một bên mặt, cả người co lại. Trong lòng Tần Tống nóng như lửa đốt, anh ôm lấy cô, kéo