Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341389
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1389 lượt.
thư ký rất hiếm khi thấy anh như hôm nay, mồm huýt sáo, mặt mày phởn phơ đắc ý bước vào công ty.
Trong chốc lát, Tần gia Tiểu Lục thiếu ngang tàng ngày nào đột ngột trở lại…
Không thể không thừa nhận rằng thế lực của Trần Dịch phong quả thật rất hùng hậu, nhưng dẫu sao thì “rồng ngoài cũng ngại rắn trong”, Lương Thị và Trương gia đứng đằng sau hậu thuẫn cho Tần Tống đã đủ khiến cho Trần Dịch Phong phải đau đầu rồi, hơn nữa đối phương còn nhận được sự trợ lực cực lớn từ bên ngoài như vậy, khả năng giành thắng lợi của anh quả thực là quá mong manh!
Các cổ đông trước giờ vẫn duy trì thái độ bàng quan lúc này cũng đã xác định được phương hướng, dạt hết sang phe ủng hộ Tần Tống. Còn lại một vài lão thành ngoan cố cũng đành chịu sức ép dốc hết túi đánh ván bạc cuối cùng, đặt cược toàn bộ gia tài vào cửa Trần Dịch Phong.
Giữa lúc mọi việc đang thuận buồm xuôi gió như thế, trong văn phòng Tổng giám đốc Tần Thị, người tiếp quản anh tuấn trẻ tuổi lại đang nổi trận lôi đình.
Trần Doãn Chi duyên dáng bước tới, đám người quen ở phòng thư ký nhất loạt dùng tay ra ám hiệu cảnh báo nguy hiểm “ở trong có quái thú” để nhắc nhở cô. Cô cười bình thản, đẩy cửa bước vào: “Tần tổng, tôi đến rồi.”
Tần Tống nghe tiếng liền ngẩng đầu, anh đóng mạnh tập văn kiện đang phê duyệt dở lại, ném qua một bên, lạnh lùng nói: “Trần Doãn Chi, giải thích cho tôi!”
Anh quẳng một chồng báo đến trước mặt cô, trên trang nhất đồng loạt đăng những bức ảnh anh với Uyển Phi Phi cùng ngồi chung xe về nhà anh: “Tôi nhớ là đã ra chỉ thị cho cô phải ngăn chặn việc lộ ảnh rồi mà!”
“Đúng vậy, nên tôi đã ngăn không cho đăng những bức ảnh chụp cô ta lúc rời khỏi nhà anh rồi đấy thôi. Nếu những bức ảnh đó mà bị công bố… Chậc chậc, thế mới đáng ngạc nhiên nhỉ!” Trần Doãn Chi chớp chớp mắt, giọng điệu thoải mái đầy giễu cợt.
“Trần tiểu thư à, cô thân là Giám đốc Ban Đối ngoại, việc giữ gìn hình tượng của tôi là trách nhiệm cao cả của cô, vậy mà bây giờ lại để cho những tin tức kiểu này nở rộ, cô không cảm thấy rằng bản thân mình cực kỳ tắc trách sao?” Tần Tống lạnh lùng, nhướng mày trách móc.
“Lợi dụng dư luận để tạo thế lực, thu hút sự chú ý để phối hợp với những chính sách chiến lược của tập đoàn cũng là trọng trách lớn lao của Ban Đối ngoại. Nguồn hỗ trợ tài chính lớn mạnh nhất đã đứng về phía anh, bây giờ rất nhiều cổ đông cũng bày tỏ thái độ rõ ràng sẽ ủng hộ anh đến cùng. Không chiến mà thắng, đây phải là một kế hoạch thành công rực rỡ chứ nhỉ? Tôi còn tưởng anh sẽ tăng lương cho tôi nữa cơ đấy!” Trần Doãn Chi là đàn em khóa dưới của Lương Phi Phàm, cô đã theo Lương Phi Phàm nhiều năm như vậy, kinh nghiệm ở lĩnh vực đối ngoại của cô cực kỳ phong phú, tài năng được xếp vào hàng đầu. Đây cũng chính là nguyên nhân ban đầu Tần Tống đã rất nhiều lần mời cô gia nhập Tần Thị.
“Huống hồ những bức ảnh này đều là thật, nhưng những tin bài đều chưa được chứng thực, tất cả mới chỉ là suy đoán, Tần tổng anh ngay thẳng đàng hoàng thì hà tất phải sợ mấy lời đồn thổi vô căn cứ này?” Cô cười tủm tỉm, dường như đang cố ý trêu chọc sếp của mình.
“Này! Tôi chỉ đưa cô ta về thay bộ đồ thôi, cô đừng có mà nhìn tôi bằng ánh mắt đó!” Tần Tống xù lông.
“Anh nên giải thích những điều này với vợ anh, chứ không phải tôi!”
“Hôm đó vợ tôi có nhà.”
“Thế chẳng phải là quá tốt đẹp rồi sao? Người cần hiểu rõ ràng chân tướng vụ việc thì cũng đã hiểu rồi, việc gì anh phải để ý xem người ngoài nói gì nữa!” Trần Doãn Chi hết sức thong thả nhàn nhã.
“Đại tỷ à…” Tần Tống cuối cùng cũng chẳng thể vờ vịt thêm được nữa, anh đấm thùm thụp lên bàn một cách đầy ai oán: “Chị tôn trọng tôi một chút có được không? Dù gì thì tôi cũng là người phát lương cho chị đó, lúc quyết định những việc quan trọng như thế này chị cũng phải hỏi ý kiến của tôi chứ!”
“Lục thiếu, tôi chỉ tạm thời qua đây giúp anh vượt qua giai đoạn khó khăn này, đợi đến khi đào tạo được người mới, tôi sẽ lại quay về.” Trần Doãn Chi nhún vai, đáng vẻ chẳng hề bận tâm: “Ngày kia tôi sẽ mở cuộc họp báo chứng thực chuyện này, nhân tiện sẽ cảnh cáo hai hãng tin nói nhăng nói cuội nhiều nhất, anh cứ yên tâm!”
Nói xong cô liền đứng dậy: “Không có việc gì nữa thì tôi đi làm việc tiếp đây. À, đúng rồi, quên chưa nói với anh: Lần này anh đã thực sự khiến cho người ta phải nhìn lại mình bằng con mắt khác đấy!”
Tần Tống uể oải ngẩng đầu lên, tâm trạng cũng khá hơn một chút: “Cảm ơn đã quá khen!” Trừ Lương Phi Phàm thì hiếm hoi lắm mới thấy Trần Doãn Chi chịu mở miệng khen người nào đó một câu.
“Ồ, ý tôi là muốn nói đến bộ đồng phục học sinh của Uyển Phi Phi ấy. Chậc, nhớ lại khi xưa, trong anh em thì cậu được xếp vào hàng trong sáng ngây thơ nhất, nay thì còn đâu nữa? Đúng là mặt người dạ thú mà!”
“Trần – Doãn – Chi!”
Tiếng gầm thét làm rung chuyển cả Tần Thị.
***
Tần Tống bận đến mức ngay cả thời gian ra ngoài ăn cơm trưa cũng không có, anh vội vàng giải quyết hết những việc quan trọng trước giờ cơm tối, rồi ba chân bốn cẳng lao về nhà họ Tần.
Lúc anh vào đến nhà, người l