The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341378

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1378 lượt.

àm đã bày bát đũa lên bàn ăn, Tần Uẩn và Trương Phác ngọc đang chơi cờ vây trong phòng khách. Tần Tống không thấy bóng dáng vợ mình đâu, trong lòng hơi lo lắng: “Đình Đình vẫn chưa đến ạ?”
“Đến rồi. Đang hầm canh chim bồ câu ở trong bếp, bà thông gia đã cất công nhờ người ở quê đem bồ câu rừng lên đó! Bổ dưỡng lắm đấy, còn tốt cho vết mổ nữa!” Trương Phác Ngọc thấy thần sắc của con trai, ngạc nhiên hỏi: “Làm sao thế? Lẽ nào hai đứa lại cãi nhau à?” Mắt bà đột nhiên phát sáng.
Trên mặt Tần Tống lập tức nổi lên ba vạch đen. Có bà mẹ chồng nào cứ hễ thấy con trai và con dâu bất hòa là lại vui mừng hớn hở, cười cợt trên nỗi đau của người khác như thế này không cơ chứ!
“Tần Tống, đi xuống bếp xem thế nào, sắp đến giờ cơm rồi!” Tần Uẩn thong thả lôi quân cờ mà Trương Phác Ngọc lén giấu trong lòng bàn tay ra, điềm đạm nói với con trai.
Trong bếp, Hàn Đình Đình đang trông nồi canh chim bồ câu, ánh mắt có chút thất thần. Tần Tống rón rén bước vào, đưa tay ra hiệu cho người làm rút lui, rồi từ đằng sau vòng tay ra ôm chặt lấy cô.
“Bà xã!” Tần Tống nịnh nọt hôn vào má Đình Đình, giọng làm nũng.
Hàn Đình Đình hoảng hồn, lấy cùi chỏ huýnh vào người anh: “Làm em giật cả mình!”
“Bà xã, em đang nghĩ gì vậy?” Anh ôm cô càng chặt hơn: “Sao hôm nay em không ra cửa đón anh? Lúc vào nhà không thấy em đâu, anh còn tưởng em giận anh nữa.”
“Em không giận, hôm đó chẳng phải em cũng có ở nhà đó sao? Anh đã giải thích rồi mà, không có gì đáng phải giận dỗi cả!” Hàn Đình Đình nói rất nhỏ.
“Thật không?”
“… Ừm!” Cô vươn tay ra tắt bếp, quay sang giục anh: “Ra ngoài đợi đi, đừng ở đây vướng chân vướng tay em nữa!”
Tần Tống kéo cô lại gần, hôn lên môi cô, mỉm cười cắn nhẹ.
“Vợ anh thật là tốt!”
Nói xong, anh đầy thỏa mãn ra phòng ngoài ngồi đợi cơm, gương mặt nhỏ nhắn Hàn Đình Đình đằng sau lưng anh bỗng trở nên ủ rũ. Nên như thế phải không… nhỉ? Nếu không thì sẽ nhỏ mọn lắm!
Thế nhưng sao trong lòng cô lại… muốn khóc lóc đánh người thế này chứ?
***
Ăn cơm xong, Hàn Đình Đình bị Trương Phác Ngọc kéo vào trong phòng xem tủ quần áo mùa xuân mới tậu của bà, hai bố con Tần Tống thì ngồi chơi cờ ở thư phòng.
“Lát nữa về nhà phải giải thích rõ ràng với Đình Đình đấy! Hiện giờ đang là giai đoạn đặc thù, nhưng sau này khi con ổn định rồi thì nên hạn chế sử dụng những thủ đoạn mập mờ kiểu này!” Chẳng mấy khi ngữ khí của Tần Uẩn mới ôn hòa thế này, không giống với trước đây, lúc nào cũng soi mói con trai.
“Cô ấy hiểu, không cần con phải giải thích.” Tần Tống hờ hững đáp, lời nói hơi có vẻ khoe khoang. Anh chẳng bao giờ qua mặt được ông bố anh minh thần vũ của mình, duy chỉ có một điểm đáng tự hào, đó là nếu xét về độ dịu dàng biết điều của bà xã thì Hàn Đình Đình bỏ xa Trương Phác Ngọc cả vạn dặm.
Đi được một nước cờ hay, Tần Tống hơi đắc ý, ngẩng đầu hỏi: “Bố, gần đây bố thấy trong người thế nào?”
Nước cờ này vừa vặn đúng với ý đồ của Tần Uẩn, Tần Tống rơi vào thế cờ chết trong vòng vây hám mà ông dày công sắp đặt nãy giờ, chẳng mấy chốc Tần Tống đã thua tan tác, Tần Uẩn toàn thắng.
“Chẳng phải cứ cách hai ngày con lại yêu cầu xem các ghi chép, báo cáo từ bác sĩ đó sao?” Tần Uẩn khẽ mỉm cười, hoàn toàn che giấu được những tâm tình khác của mình. Ông dường như vẫn là ông bố mạnh mẽ không gì là không thể làm được trong mắt Tần Tống, tất cả mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay ông, bao gồm cả chuyện sinh lão bệnh tử mà con người chẳng thể nào cưỡng lại được.
“Cứ lo chuyện của con cho tốt đi… Con yên tâm, chừng nào con còn chưa ổn đinh, bố vẫn phải theo sát trông chừng con!” Ngữ khí của ông đầy yêu thương, dịu dàng đến khó tin.
Tần Tống sững sờ một lúc lâu trước ngữ khí ôn hòa hiếm thấy này của bố mình, anh gãi đầu cười, vui vẻ “Dạ” một tiếng.
***
Buổi đấu thầu được tiến hành theo kế hoạch đã định, cuộc chiếu tranh giành quyền lực giữa hai phe phái trong nội bộ Tần Thị cũng được khai màn.
Kết quả của buổi tối hôm đó đúng như những gì mà đại chúng đã dự liệu: Nữ thương gia giàu có đến từ Singapore trúng thầu, còn Trần Dịch Phong trước đây nổi như cồn nay lại sa sút trầm trọng, chỉ giành được một vài phần trăm nhỏ nhặt, rước lấy thất bại thảm hại.
Vụ đầu tư vốn chính thức được khởi động từ đây, người thừa kế trẻ tuổi lên nắm quyền tiếp quản với ưu thế tuyệt đối, tóm gọn Tần Thị trong lòng bàn tay. Những bô lão theo phe đối lập với anh cho đến lúc này mới tuyệt vọng khám phá ra một sự thật lịch sử cũng kinh động chẳng kém: Con người trẻ tuổi mà trước nay bọn họ vẫn luôn coi như một đứa con nít vắt mũi chưa sạch ấy giống y hệt bố của mình, năm đó cũng chỉ mỉm cười như chẳng có chuyện gì rồi không một chút lưu tình, dồn bọn họ vào ngõ cụt không có lối thoát.
Buổi tiệc sau khi công bố kết quả tối đó, mà cũng có thể hiểu là buổi tiệc mừng công của Tần Tống, cả sáu vị thiếu gia của Lương Thị tề tựu đông đủ, náo nhiệt vô cùng!
Sau một vòng chúc tụng hàn huyên, Tần Tống đã uống không ít, anh nhân lúc vắng vẻ trốn lên sân thượng hóng gió, lấy lại tỉnh táo.
Thắng lợi lần này t