XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342610

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2610 lượt.

hòng cùng ta làm gì."
"Mẫu hậu rất đau lòng, còn phụ hoàng, hừ, ta thấy ông giống như là thở phào nhẹ nhõm vậy."
Vũ Lâu không hiểu được tình cảm cha con trong Hoàng tộc, nói: "Ngươi như thế nên mới cảm thấy tâm địa ai cũng ác độc như thế."
Lam Tranh dám trách móc Hoàng đế với Vũ Lâu, đương nhiên là vì xem nàng như người một nhà, nhưng câu trả lời của nàng, rõ ràng là không đứng cùng chiến tuyến với hắn. Lam Tranh hờn giận nói: "Đúng, là ta âm hiểm, nên nhìn ai cũng gian trá, độc ác, ta bị người ta hại nên phát sợ! Giờ còn đa nghi hơn cả Tào tháo đấy."
Nàng nhớ tới việc hắn nghi ngờ mình và Tấn vương, cười lạnh nói: "Ngươi cũng tự hiểu mình đấy chứ."
Lam Tranh dù gì cũng là Hoàng tử, được cưng chiều từ bé, lúc trước ngốc nghếch thì không nói, nhưng giờ hắn đã khôi phục, nàng lại không để hắn vào trong mắt, nói năng cũng không hề tôn kính khiến hắn cực kỳ bất mãn: "Thái độ của nàng chừng mực một chút đi."
"Vâng, ta chừng mực." Nàng nhắm mắt lại, nằm ngay đơ như khúc gỗ, không phản ứng gì.
Lam Tranh thấy biểu hiện của nàng, trong lòng càng tức giận, rút tay ra, ngồi dậy hờn dỗi. Vũ Lâu kéo lại y phục của mình, nghiêng người nghỉ ngơi. Lát sau, Lam Tranh hết giận, lại xích lại gần, dán vào tai nàng nói: "Vũ Lâu, nàng đừng như vậy, nàng dịu dàng với ta một chút, ta cũng không làm khó nàng, chúng ta đều sống vui vẻ."
Vũ Lâu nói: "Ta phục tùng, ngoan ngoãn với ngươi còn không được à?"
"Nhưng nàng không cười." Hắn than thở.
Vũ Lâu tặng cho hắn một nụ cười rạng rỡ: "Ta cười cho ngài xem nhé." Mặc dù nụ cười đó không phải là cam tâm tình nguyện, nhưng lại vô cùng mê người, khiến Lam Tranh ngẩn ra, đầu nóng dần lên, vội hôn vào đôi má phấn hồng của nàng. Vũ Lâu theo bản năng lại đưa tay lên ngăn hắn lại.
Lam Tranh gỡ tay nàng ra, lôi lôi kéo kéo lại động vào miệng vết thương, đau đớn khiến hắn lạnh cả người: "Không chơi nữa, nữ nhân này, xuống tay không biết nặng nhẹ gì cả." Vũ Lâu nhìn hắn có vẻ không có chuyện gì, liếc nhìn hắn một cái rồi nằm xuống nghỉ ngơi.
Lam Tranh bị đau, không dám đùa giỡn với nàng nữa, nằm sát vào nàng xong lại ôm lấy nàng từ phía sau, yên lặng ngủ.
Trong mắt Lam Tranh, quyền chủ động là của hắn, chỉ cần hắn không muốn, nàng sẽ không thoát được sự ràng buộc giữa hai người.
*************
Những ngày dài buồn bực của Tấn vương Diệp Thành vẫn tiếp tục. Thái tử giỏi tâm kế như vậy đã qua đời. Bóng ma lớn nhất che chắn con đường tiến đến ngôi vị Hoàng đế của hắn đã biến mất, nhưng còn chưa kịp vui mừng, hắn đã nghe thấy một tin tức khiến hắn phải lo lắng đề phòng.
Nghe nói trước khi Thái tử qua đời, người gặp hắn cuối cùng là Huệ vương Lam Tranh.
Nếu Thái tử là chết trên tay Huệ vương thì sao? Hắn không dám tưởng tượng, tuy Lam Tranh không biết việc mình có liên quan đến chuyện làm hại hắn, nhưng nếu hắn đã diệt trừ Thái tử, chắc chắn cũng sẽ động đến mình.
Hắn nhớ tới Huệ vương trước đây mà không khỏi đau đầu. Có thể nói hắn mạnh hơn người bình thường vài lần, nhưng vẫn không đủ tự tin mà đối đầu với Huệ vương.
Thái tử qua đời, mặc kệ Hoàng đế và dân chúng thật sự đau lòng hay là giả vờ đau lòng, mọi người cũng đều mặt ủ mày chau. Chịu sự uy hiếp của Hoàng hậu, cung nhân lại càng tỏ ra đau lòng muốn chết. Trên đường Tấn vương yết kiến Hoàng thượng đi ra, khắp nơi đều nhìn thấy mặt người khóc tang, tâm trạng cũng trầm hẳn xuống.
"Điện hạ ----- điện hạ -----"
Đột nhiên có một thái giám lao đến gọi hắn.
Người nọ cúi đầu, hắn không thấy rõ khuôn mặt: "Có chuyện gì?"
"Là ta." Hắn ngẩng đầu lên, là Vũ Lâu.
Có lẽ đây là hình ảnh đẹp nhất mà hắn nhìn thấy trong thời gian này, lập tức vui vẻ nói: "Là nàng à."
"Ừm." Vũ Lâu nhìn quanh: "Không nên để người khác nhận ra ta. Xin điện hạ dừng bước nói chuyện một chút."
Diệp Thành cho hai cung nhân đi theo mình lui xuống, dẫn Vũ Lâu đi vào một toàn điện tĩnh lặng, không người: "Dù hiện giờ nàng không phải là Vương phi, cũng đâu cần phải lén lút như thế."
"Thân phận của ta và điện hạ rất mẫn cảm, nếu để Hoàng hậu nương nương biết được, sẽ không hay ho gì."
Diệp Thành không thể không thừa nhận, khẽ thở dài một tiếng.
Vũ Lâu thấy hắn không còn tươi cười rạng rỡ như lúc trước, nên đoán hắn cũng không thoải mái: "Điện hạ có chuyện không vui à?"
"Chẳng lẽ chuyện huynh trưởng qua đời còn chưa đủ là lý do để bản Vương buồn phiền hay sao?"
Vũ Lâu nhớ đến việc hắn từng nhờ mình làm hộ thơ thuận nghịch để hồi đáp Thái tử, nàng đoán tình cảm huynh đệ của họ cũng không tệ, bỗng nhiên kinh hãi, nếu quan hệ của Tấn vương và Thái tử rất tốt, vậy chẳng phải hắn cũng tham dự vào việc làm hại Lam Tranh hay sao? Nghĩ đến đây, nàng bắt đầu có ý muốn rút lui.






Phản bội
Lúc này, Diệp Thành đã đẩy cánh cửa một căn phòng ra, đi vào trước, nói với Vũ Lâu: "Có gì thì vào đi rồi nói."
Vũ Lâu khẽ lui về phía sau một chút, trầm tư. Hắn thấy nàng như vậy, khẽ cười: "Lần đầu gặp mặt, ta đã thất lễ với nàng, nhưng nàng đừ