Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342596

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2596 lượt.

cũng không thoải mái, quan trọng nhất là vì hắn nhớ giai nhân, không lòng dạ nào mà ngủ được, liền đứng dậy đi tới trước phòng Vũ Lâu, gõ cửa: "Vũ Lâu, Vũ Lâu…Ta không ngủ được, ta muốn tâm sự với nàng."
Gõ một hồi cũng không thấy nàng đáp lại. Lam Tranh lạnh đến run người: “Vũ Lâu, Vũ Lâu, nàng cho ta vào với”
Lúc này, từ trong phòng truyền ra giọng nói thiếu kiên nhẫn của Vũ Lâu: "Lạnh thì quay về phòng mình đi."
"Ở đó lạnh quá."
"Thêm than vào."
"Thêm than cũng không ấm bằng ôm nàng."
"……" Bịch một tiếng, có tiếng đá cửa từ bên trong: "Đi đi, đừng có làm phiền ta nữa!"
Lam Tranh càng gõ cửa mạnh: "Nàng xem nàng kìa, ta nói thật mà, sao nàng còn tức giận."
Vũ Lâu tự dặn mình, đây là một tên vô lại càn quấy, tranh cãi với hắn là mình thua. Nàng hít thật sâu, ổn định tâm trạng cầm nến định quay về giường ngủ, mặc kệ Lam Tranh ồn ào thế nào cũng không để ý đến hắn.
"Vũ Lâu! Tuyết rơi rồi!"
Vũ Lâu nghe thấy hắn nói vậy, vội đứng dậy mở cửa sổ ra nhìn, quả nhiên là tuyết đã bắt đầu rơi, phủ một tầng trắng xóa trên mặt đất.
"Hắt xì ------" Lam Tranh lại nói: "Vũ Lâu, nàng mà không mở cửa, ta sẽ không đi, để ngày mai, tất cả mọi người trong kinh thành đều biết, nàng để ta bị chết lạnh."
Nàng biết vậy nên tuyệt vọng: "Được rồi, được rồi, ta mở cửa cho ngươi là được chứ gì." Cửa vừa mở ra, Lam Tranh liền ôm lấy cổ nàng, ngậm môi nàng: "Ta bị lạnh đến nỗi cả răng cũng lạnh rồi đây này…A!" Lam Tranh kêu lên: "Sao nàng lại dùng nến đốt ta!"
"Ai cho ngươi động vào ta."
Lam Tranh thổi thổi chỗ bị bỏng, nói: "Nàng đúng là độc ác."
"Không bằng ngươi đâu." Vũ Lâu hừ lạnh, xoay người đi về phía giường, lấy ra một bộ chăn gối đưa cho Lam Tranh: "Cầm lấy, trải xuống đất mà nằm."
Lam Tranh ôm lấy bếp lò sưởi ấm, ra vẻ đồng ý: "Ừ, để ta hơ người một chút đã."
"Đừng có giở trò, nếu không……"
Lam Tranh vội nhấc tay tỏ vẻ thành ý: "Ta đâu dám." Bây giờ Vũ Lâu mới trừng mắt lườm hắn một cái, rồi quay về giường ngủ. Chờ khi Vũ Lâu nằm xuống, Lam Tranh bắt đầu hắt xì. Nàng quay đầu, thấy Lam Tranh ôm bếp lò run rẩy, thầm nghĩ, hắn giả vờ, chắc chắn là giả vờ, mặc kệ hắn. Nhưng tự giày vò một hồi, lại không sửa được bản tính thiện lương, liền nói với hắn: "Lại đây đi."
Lam Tranh lắc đầu: "Không"
"Đừng nói nhảm nữa!"
Hắn cúi đầu, làm ra vẻ không tình nguyện đi qua. Nhưng vừa đến bên giường, hắn nhịn không được lại ngã lên người nàng, cười nói: "Ta biết nàng luyến tiếc ta mà."






Chúng ta tìm hiểu nhau đi
Vũ Lâu thở dài: "Quả nhiên là ngươi giả vờ…Thôi, muộn rồi, ngủ đi." Nàng xốc chăn lên đắp cho Lam Tranh. Lam Tranh vốn tưởng ít nhiều gì cũng bị nàng đánh một cái, hoặc mắng cho vài câu, không ngờ lại được nàng đối xử thế này, thụ sủng nhược kinh, vội vội vàng vàng nằm sát vào cạnh nàng.
Vũ Lâu ngáp một cái, khép hờ hai mắt, ghé đầu tựa vào vai hắn ngủ. Xa cách đã lâu ngày, giờ được chạm vào nàng, Lam Tranh đương nhiên muốn ôm nàng thật chặt, tình cảm một hồi. Hắn chậm rãi nghiêng người, đối mặt với Vũ Lâu, tay cũng từ từ đưa sang ôm lấy nàng.
Nàng cử động một chút, nhưng cũng không cự tuyệt.
Thành công rồi. Lam Tranh vô cùng vui vẻ, lại càng sát vào nàng hơn, hơi thở hòa vào nhau, khiến hắn không tránh khỏi động tình, nhẹ nhàng hôn xuống trán nàng.
Vũ Lâu lại càng tiến gần vào lồng ngực hắn, khiến bọn họ càng gần gũi hơn.
Cách một lớp vải mỏng manh, Vũ Lâu có thể cảm nhận rõ ràng sự bất an, khô nóng giữa hai chân hắn.
"Vũ Lâu, nàng đừng làm loạn." Hắn nhớ tới việc nàng từng đùa giỡn hắn, nên nghĩ chắc đây cũng là một trò đùa dai của nàng.
Tay nàng khẽ vuốt ve, cọ xát vào bụng dưới của Lam Tranh, đồng thời hôn lên cổ hắn. Vốn dĩ Lam Tranh đã không có sức kháng cự đối với cơ thể của Vũ Lâu, giờ làm sao chịu được cảm giác lửa đốt toàn thân khi bị nàng câu dẫn thế này, hắn khàn giọng xin tha: "Nàng đừng tra tấn ta, nàng biết ta không chịu nổi mà."
Hai cánh tay nàng mềm mại như không xương, sờ đến đâu khiến cho hắn tê tê dại dại đến đó, nghe hắn nói vậy, nàng cũng không chịu dừng, ngược lại còn chuyển qua trêu đùa giữa hai chân hắn. Toàn bộ dục hỏa của hắn đều bị nàng kéo lên hết, hừng hực thiêu đốt toàn thân Lam Tranh. Hắn vùi đầu vào cổ nàng, đem những khát vọng nàng khơi dậy hóa thành những nụ hôn nồng cháy.
Cuối cùng hắn cũng chịu không nổi cảm giác dục hỏa đốt người này, thì thào: "Vũ Lâu…… ta muốn nàng……"
Ý chí chiến đấu của hắn đang sục sôi, nàng lại đột nhiên rời ra, dừng tất cả hành động lại, xoay lưng về phía hắn: "Không cho."
Lam Tranh ôm lấy nàng từ phía sau: "Vũ Lâu…"
Nàng giãy mạnh ra khỏi vòng tay của hắn, biểu hiện vô cùng rõ ràng: "Dù chỉ là nghĩ thì ngươi cũng đừng nên mong muốn gì cả."
"Vậy nàng vừa làm gì đó!"
"Trêu đùa ngươi!"
"Nàng cố ý trêu đùa ta!"
Vũ Lâu thấy vẻ mặt phẫn hận của hắn, trong lòng cực kỳ vui vẻ, nghiêng đầu nói: "Đúng thế!"
Lam Tranh buồn bực cúi đầu, trong lòng thầm nói, nàng chờ đó, chờ ta học được võ công, nhấ


XtGem Forum catalog