Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342591

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2591 lượt.

t định sẽ đặt nàng dưới thân mà chà đạp cho đã đời. Nghĩ đi nghĩ lại, cảm giác chiến thắng đó cũng không giải quyết được thực chất vấn đề.
"Vũ Lâu…"
Hắn vừa gọi một câu, nàng liền cười khanh khách quay lại ghé sát vào người hắn, bàn tay luồn vào trong áo hắn chạy loạn: "Sao thế? Muốn ta sao?" Nàng khẽ nghịch ngợm ngực hắn, khiến đầu hắn như nổ ầm một tiếng, bổ nhào về phía nàng định hành sự.
"A! Đau quá!" Lam Tranh ôm tay, tức giận nhìn nàng: "Nàng dám bẻ ngón tay ta. Lỡ gãy một cái thì làm sao hả?"
"Đây là y quán, có dược trị thương, không sợ." Vũ Lâu nằm ngửa trên giường, dùng chân móc lên thắt lưng hắn, nũng nịu nói: "Lam Tranh, chàng sao thế? Không muốn thiếp sao?"
"Nàng…… nàng!" Lam Tranh chui vào trong chăn, trùm kín đầu, thở phì phì nói: "Nàng xấu xa, không chơi với nàng nữa."
Nghe giọng điệu của hắn như một đứa trẻ nhỏ làm nũng, khiến Vũ Lâu phì cười, ghé sát vào tai hắn thổi khí: "Đừng nóng giận mà, tỷ tỷ cho ngươi kẹo đường ăn ha!"
"Đừng đụng vào ta!" Lam Tranh tránh ra, không để nàng nhích lại gần mình.
Vũ Lâu cười hi hi xốc chăn lên, nằm sát vào hắn. Lam Tranh không ngủ được, cố gắng muốn dời sự chú ý của thân thể sang chỗ khác, bèn nói với Vũ Lâu: "Vũ Lâu, chúng ta cùng tìm hiểu nhau đi. Không phải nàng nói chúng ta thiếu sự trao đổi tình cảm hay sao."
Vũ Lâu nghĩ nghĩ: "Được, ta hỏi trước, nữ nhân đầu tiên của ngươi, có phải Thẩm Băng Sơ không?"
Lam Tranh cười khinh mạn: "Làm sao là nàng ta được. Là một nữ quan chuyên giảng giải chuyện nam nữ trong cung. Chà…để ta nhớ lại một chút xem, nàng đó hình như khoảng hai mươi hai, hai mươi ba tuổi thì phải, dáng người thật là……"
Vũ Lâu nhéo hắn một cái: "Không được nhớ nữa!"
"Không nhớ, không nhớ." Lam Tranh nói: "Vậy ta hỏi nàng, nàng có thích ta không?"
"Không thích. Gả cho ngươi hoàn toàn là vì mục đích riêng. Cũng đã từng thích ngươi một chút, nhưng sau lại tự ngươi gây thương tổn cho ta, nên ta không còn chút cảm tình nào với ngươi nữa." Vũ Lâu làm ra vẻ bừng tỉnh hiểu rõ mọi chuyện: "Không đúng, có thể cũng không phải là thích đâu, mà là đồng tình, cảm thông mới đúng, nhìn ngươi ngốc nghếch thế mà."
Lam Tranh giống như bị người ta đâm cho một đao: "Đừng nói nữa, ta hiểu rồi!"
"Vấn đề thứ hai, lúc trước ngươi và Thẩm Băng Sơ có từng phát sinh quan hệ hay không?"
"Hình như là có, ta không nhớ rõ, có lẽ là sau khi xảy ra chuyện được bốn năm thì phải." Lam Tranh hỏi nàng: "Nếu nàng vô tình với ta, vì sao còn quan tâm ta có mấy nữ nhân làm gì? Ha ha, thật ra nàng vẫn là...."
"Thứ nhất là vì tò mò, còn vấn đề thứ hai à. Ta không muốn lúc ta làm Vương phi của ngươi, mà ngươi lại tư thông với nữ nhân khác. Đây là vấn đề thể diện." Vũ Lâu hỏi lại: "Cho đến giờ ngươi đã từng có mấy nữ nhân rồi?"
Lam Tranh thầm nghĩ, sao lại cứ hỏi mãi chủ đề này thế. Vũ Lâu thấy hắn không đáp, hừ giọng: "Sao không trả lời?"
"…Ta đang đếm."
"Đồ háo sắc‼‼"
Lam Tranh vội ôm nàng vào lòng, cười: "Ta gạt nàng thôi, nàng quản ta chặt như vậy, ta còn tìm ai được nữa." Hắn vỗ về nàng xong, liền quyết định hỏi vấn đề mấu chốt nhất: "Nàng thấy Cửu ca thế nào?"
Vũ Lâu nói: "Con người rất tốt. Nếu lúc trước cứ theo hôn ước đã định, thì cuộc sống bây giờ, có lẽ cũng không tồi."
"Này -----" Lam Tranh giống như chết đuối trong biển dấm chua vậy.






Phòng thủ
"Ta nói thật mà, có gì sai đâu, làm gì mà hét lên vậy?" Vũ Lâu nói.
"Nàng thành thật, rất thành thật. Nàng sợ ta sống quá lâu, nên chỉ hận không thể chọc cho ta tức chết đi phải không."
Mặt Vũ Lâu không chút thay đổi: "Nếu đã thổ lộ tình cảm thì phải nói thật lòng, dù không muốn nghe cũng phải nhịn, tránh cho việc giờ không hiểu nhau, lại mang lại tai họa về sau."
Tuy nàng nói không sai, nhưng nàng đã biết rõ tình cảm của hắn, lại còn nói có cảm tình với nam nhân khác, không phải muốn chọc tức hắn thì là gì.
"Ừm."
Lam Tranh nhặt áo khoác của mình lên mặc vào, trong lòng thì thầm mong nàng sẽ ngăn hắn lại, chỉ cần nàng có ý giữ lại, hắn sẽ có lý do để làm nũng với nàng. Nhưng tiếc là chờ đến tận khi hắn mặc quần áo chỉnh tề, búi tóc cũng đã búi gọn lên, nhưng Vũ Lâu vẫn không hề chú ý đến hắn chút nào cả.
Hắn vừa bước đến cửa, đột nhiên có tiếng Vũ Lâu gọi: "Lam Tranh……"
Hắn mừng rỡ, nhưng lại làm ra vẻ bực mình: "Gì?"
"Nhớ đóng cửa cho chặt."
"……" Hắn cắn răng, quay đầu trừng mắt nhìn nàng.
Vũ Lâu quay lưng về phía hắn nên căn bản là không nhìn thấy vẻ mặt hung thần ác sát đó, chỉ thúc giục: "Nghe thấy không, bên ngoài lạnh lắm, đừng để gió lùa vào phòng."
"Biết --- rồi ----."
Đi đến cửa, hắn nói: "Vũ Lâu, ta đi đây, hôm nào ta sẽ lại đến tìm nàng."
"Không cần đến nữa."
Lam Tranh nghe vậy, giận dữ đẩy cửa đi ra, rồi đóng thật mạnh vào. Chờ hắn đi một lúc, Vũ Lâu đứng dậy xuống giường, khẽ hé mở cửa sổ, nhìn ra bên ngoài. Ngoài trời tuyết phủ trắng xóa, trắng cả chân trời. Từng bông tuyết như phát sáng trong bóng đêm, nàng nhìn thấy Lam Tranh đang


Polaroid