pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342594

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2594 lượt.

thế mà ra."
Lam Tranh cười ha ha nói: "Ta nói là nói vậy thôi, chứ trừ khi nàng theo ta về, không thì ta không đi đâu cả."
"Ta ở đây còn có thể giúp việc được, ngươi ở đây thì làm được cái gì chứ? Ở đây làm sâu gạo à?"
"Ta mua lại y quán là được chứ gì." Lam Tranh cười: "Mua cả nàng luôn." Hắn vừa mới dứt lời đã bị một chiếc xiêm y bay tới, trùm lên mặt, Lam Tranh kéo xiêm y của Vũ Lâu xuống nói: "Nàng không thể dịu dàng một chút hay sao! Chờ đến sau này ta làm Thái tử, còn không quản nổi Thái tử phi của mình thì nàng bảo ta làm thế nào mà tạo uy tín với người khác được!"
"Vậy ngươi đi mà tìm nữ nhân nào dịu dàng như nước làm phi tử của ngươi đi. Thế không phải là ổn rồi hay sao!"
Lam Tranh ném xiêm y xuống đấy, nói với mỹ nhân sau bình phong: "Được, đây là tự nàng nói ra đấy, đừng hối hận!"
Vũ Lâu đang lau mái tóc dài ướt sũng, chợt nghe cửa kêu rầm một tiếng, rồi cả căn phòng chìm trong yên lặng.
Hắn đi thật rồi sao?
Một lát sau nữa, vẫn không thấy động tĩnh gì, nàng không khỏi tò mò, ló đầu ra khỏi bình phong. Thà đừng nhìn còn hơn, vừa ló đầu ra đã thấy Lam Tranh đang dựa ở cửa, cười hì hì nhìn mình.
"Ta biết nàng luyến tiếc ta mà!"
Lại bị hắn đùa giỡn rồi, Vũ Lâu nắm chặt cây lược, nghiến răng nghiến lợi nói: "Ta đang nhìn xem tên ma thần như ngươi đã đi chưa, nếu đi thật rồi, thì ta sẽ mừng muốn chết!"
Lam Tranh đi đến trước mặt nàng, cười: "Nàng nói dối, mặt đỏ bừng rồi này."
"Tắm nên nóng."
"Vậy vì sao nàng không dám nhìn vào mắt ta?"
"Nhìn ngươi đáng ghét!"
Lam Tranh nghe xong, cười xấu xa nói: "Nàng xem nàng kìa, giải thích làm gì chứ, nếu không quan tâm đến ta, thì không thèm nhìn ta là được, cần gì phải mất công đấu võ mồm, ta một câu, nàng một câu như vậy làm gì, nàng đang chột dạ thì có."
"………"
Tên gia hỏa này‼‼‼






Chuyện của ngươi, chẳng liên quan gì đến ta cả
Lam Tranh nói hươu nói vượn xong, thấy Vũ Lâu không đáp lời, liền mặt dầy ôm luôn lấy nàng, đưa mặt mình vào cọ cọ xát xát: "Không nói ra, thì ta cũng không biết nàng luyến tiếc không nỡ bỏ ta." Vũ Lâu nói: "Mau thả ta ra, nếu không, đừng trách ta không khách khí." Dù Lam Tranh không muốn, nhưng dưới sự uy hiếp bằng vũ lực của đối phương, hắn miễn cưỡng buông lỏng tay: "Nàng cũng không thể ở đây cả đời được, giang hồ nguy hiểm, nàng là một nữ nhân, sống thế này sẽ không tiện."
"Dù giang hồ có hiểm nguy thế nào cũng không bằng Hoàng cung, Vương phủ. Thế nhân có ác độc thế nào cũng còn không xấu xa bằng ngươi." Vũ Lâu nghĩ Lam Tranh là kẻ tội ác tày trời. Bỗng nhiên nàng nhìn thấy lá thư trong tay mình bị nhòe mực, liền chất vấn Lam Tranh: "Có phải ngươi đã đọc lén rồi không?"
Lam Tranh ra vẻ vô tội: "Ta vừa muốn xem nàng đã giật lại rồi."
"Nói láo! Vì sao mực lại bị nhòe?"
Nàng nghĩ hay thật đấy. Lam Tranh hừ giọng: "Nàng không sợ sẽ gặp nguy hiểm sao?"
"Ta sẽ đi cùng phu quân võ công cao cường của ta." Nàng cười tươi như hoa, lộ cả lúm đồng tiền trên má.
"Cái gì?" Lam Tranh suýt thì cắn vào lưỡi: "Phu quân?"
Hắn là phu quân của nàng, nhưng võ công hắn không cao, chắc chắn không phải là nói hắn. Ngược lại, thân thủ của Tấn vương không tồi, chẳng lẽ hai người đã ngầm ước định gì với nhau?
"Ừ." Vũ Lâu chống cằm, mơ về tương lai: "Ta muốn luận võ kén chồng, chọn một người võ công cao cường làm phu quân, sau đó cùng hắn vân du tứ hải."
Lam Tranh tức muốn lật bàn, hắn rống lên: "Nàng xem ta như người chết hay sao hả!"
Vũ Lâu ngạo nghễ nhìn hắn: "Đương nhiên là khi luận võ chọn chồng, còn phải thêm một điều kiện bảo đảm về tư cách, không ngược đãi ta nữa."
Khí thế của Lam Tranh như bị đánh gãy một nửa: "Sao nàng cứ nhắc tới chuyện này. Ta đã nói, cho nàng đóng lại ta một cái dấu mà, nàng để mọi chuyện thành quá khứ đi."
Vũ Lâu cười lạnh: "Ta còn sống ngày nào, còn nhìn thấy ngươi, ta sẽ vĩnh viễn nhớ những gì ngươi đã gây ra với ta. Ta không tin ngươi sẽ sửa được, cũng không cho ngươi cơ hội mà sửa nữa!"
"Nàng thật độc ác." Lam Tranh rên lên: "Sao lại có người như nàng chứ, không có người khác thêm một cơ hội làm người nữa."
"Trên đời này không bán thuốc hối hận."
"Hẹp hòi."
"Đúng, ta hẹp hòi đấy, không có trí tuệ sâu như biển khơi, cũng không biết đưa đẩy thế nào, thương thế ngươi gây ra cho ta, cả đời này ta sẽ ghi nhớ mãi."
Lam Tranh quyết định đổi sang chiến thuật dùng tình cảm lay động nàng: "Vũ Lâu, là vì ta yêu nàng nên mới nhất thời nóng giận, làm chuyện ngu xuẩn như vậy…"
"Ngươi yêu ta?"
Lam Tranh gật đầu thật mạnh: "Ừ, ừ."
"Vậy thì liên quan gì đến ta!" Vũ Lâu đặt bát xuống, đứng dậy đi ra ngoài.
Lam Tranh buồn bã, cõi lòng như tan nát ra từng mảnh.
***
Lam Tranh nhất định không về, nói gì cũng không chịu về, đêm xuống, hắn còn muốn ngủ lại y quán, Vũ Lâu phải sai lão phu canh, tìm phòng khách cho hắn ở. Nhưng Lam Tranh làm sao chịu nổi khổ như thế, ngủ đến nửa đêm trên giường cứng khiến cho xương cốt toàn thân của hắn đau ê ẩm, chăn đệm