Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342590

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2590 lượt.

c với ngươi, nên nóng giận mới bỏ ngươi lại." Nàng nghĩ hắn khóc thật, đưa tay định lau nước mắt cho hắn: "Là một đại nam nhân, khóc gì mà khóc?"
Lam Tranh đột nhiên ngẩng đầu lên nói: "Ai khóc?"
Hả? Trên mặt hắn chẳng có chút nước mắt nào cả, Vũ Lâu đang kinh ngạc thì nghe Lam Tranh nói: "Mấy tên ngu xuẩn kia định giáo huấn ta, ta nói ta là Thanh Hà vương, bọn họ kinh ngạc, nửa tin nửa ngờ. Ta liền rút ra mấy tờ ngân phiếu, ném cho bọn họ. Lúc đó bọn họ mới tin! Sau đó liền nhặt ngân phiếu lên rồi chạy mất."
Vũ Lâu chống nạnh nói: "Ngươi quên ngươi đã đồng ý với ta cái gì à, hôm nay ngươi phải nói thật cả ngày cơ mà! Ngươi còn gạt ta!"
Lam Tranh cười: "Ta nói dối cái gì nào!"
"Người làm bộ như bị người ta đánh, còn giả vờ khóc." Lừa lấy sự đồng tình của nàng.
Lam Tranh cười ha hả nói: "Nàng chỉ nói là hôm nay phải nói thật, chứ có nói đến chuyện biểu cảm đâu."
"Ngươi‼!" Thì ra hắn tìm lỗ hổng để đùa giỡn nàng, còn đùa giỡn rất ngang nhiên, nàng đưa tay đánh vào người hắn một chưởng, lần này Lam Tranh nhanh nhẹn nghiêng người né tránh: "Nguy hiểm quá……" Sau đó cười rất lưu manh: "Nàng động thủ, theo ước định, đêm nay nàng là của ta."
**** phân cách tuyến ***
Ngược lâu như vậy rồi, để cho hai người ngọt ngào mấy chương.
Dừng ở đây nhé, câu chuyện ngày mai sẽ có tiết tấu nhanh hơn.






Ngày đông ấm áp của hai người
Lam Tranh cùng Vũ Lâu đạp lên tuyết, quay về y quán. Dọc đường đi, hai người cứ cãi nhau không ngừng nghỉ. Nàng mắng hắn âm hiểm, giả dối, thích lừa gạt người khác. Hắn nói nàng máu lạnh, lạnh hơn cả tuyết, toàn bỏ rơi hắn vào thời điểm mấu chốt nhất. Vào đến trong phòng, Lam Tranh không muốn chọc tức nàng thêm nữa, lẳng lặng ngồi hơ tay bên chậu than.
Trong lòng Vũ Lâu lại thầm nguyền rủa Lam Tranh, sao không lạnh chết hắn đi. Tuy nàng cũng lạnh, nhưng lại không muốn ở gần Lam Tranh, nên chỉ đứng bên cạnh.
Lam Tranh hơ nóng tay xong, đi đến trước mặt Vũ Lâu, khẽ đưa tay ôm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng: "Lạnh quá, nàng không chỉ sợ nóng mà còn sợ lạnh nữa." Vũ Lâu khẽ giãy dụa: "Buông ra." Nhưng nàng tham luyến sự ấm áp của hắn, nên lời cự tuyệt cũng không có chút thật lòng nào, nghe lại như đang làm nũng. Lam Tranh nghe thấy nàng nói vậy, càng dựa sát vào người nàng hơn, dịu dàng nói: "Cả đời này ta cũng không buông nàng ra."
"Ngươi đừng nghĩ giả mù sa mưa, đến đây nói vài câu hay ho thì ta sẽ tha thứ cho ngươi."
Lam Tranh càng nhìn thấy nàng thẹn thùng xấu hổ thì lại càng vui mừng hơn, hắn cúi xuống, vùi đầu vào cổ nàng, khẽ hôn, khẽ cắn: "Nàng chán ghét ta cũng không sao, ta thích nàng là được rồi……" Hơi thở của hắn khiến nàng động tình, khẽ nhắm mắt lại đón nhận nụ hôn của hắn. Cánh tay của hai người, bất tri bất giác mà quấn lên người đối phương……
Cộc! Cộc! Cộc!
Tiếng gõ cửa phá vỡ giây phút trầm luân của họ.
"Tần cô nương, có quý nhân muốn gặp cô." Giọng lão bộc khàn khàn, phá vỡ hết cả không khí ấm áp vừa rồi.
Lam Tranh oán hận nói: "Quý nhân gì?"
Lão bộc trả lời: "Y phục, thần thái của người đó không giống người thường, lại không chịu báo quý danh, chỉ nói là quý nhân thôi ạ. Người đó mặc một chiếc áo gấm trắng…… tuổi có vẻ lớn hơn Tần cô nương."
Lam Tranh vừa nghe đã đoán ra là ai: "Mặc đồ trắng tang tóc ấy, ngoài hắn ra thì còn ai được nữa."
Vũ Lâu trừng mắt nhìn hắn: "Không được nói bậy." Nàng đẩy Lam Tranh ra, đi ra cửa đón Tấn vương.
"Không được đi."
"Đi xem hắn đến có chuyện gì mà."
"Còn chuyện gì chứ? Hắn cầu hôn với nàng, nàng biết rõ tâm tư hắn, còn cố tình đi gặp hắn, rõ ràng là nàng muốn câu dẫn hắn." Lam Tranh túm chặt tay áo nàng, không cho đi. Vũ Lâu vốn muốn ra đuổi Tấn vương về, nhưng bị Lam Tranh bám lấy, nàng liền thay đổi chủ ý: "Ta cứ muốn câu dẫn hắn đấy." Hai người dây dưa đến tận cửa phòng, nàng bước nhanh chân hơn, đi ra tiền sảnh.
Diệp Thành biết Vũ Lâu được Huệ vương cứu ra khỏi ngục, đợi suốt một ngày, để nàng nghỉ ngơi, bình phục cảm xúc, rồi mới tới thăm nàng. Theo kế hoạch của hắn, vốn là hắn muốn tự mình đi cứu Vũ Lâu, không ngờ lại bị Lam Tranh đoạt trước. Nếu vì sai lầm này mà khiến bọn họ làm hòa với nhau, thì chẳng phải hắn đi trộm gà còn mất thêm nắm thóc hay sao. Đang mải nghĩ ngợi thì hắn nhìn thấy Lam Tranh và Vũ Lâu đi vào.
Chẳng lẽ bọn họ làm hòa rồi?
"Cửu ca, huynh đến đây làm gì?" Giọng điệu của Lam Tranh không thân mật như bình thường.
Diệp Thành biết rõ còn cố hỏi: "Thập đệ, đệ làm sao vậy?"
Ta còn có thể làm sao? Ngươi muốn thành thân với nữ nhân của ta. Còn hỏi ta làm sao à?
"Huynh phá hủy chuyện tốt của ta……" Oán niệm trào dâng: "Ta và Vũ Lâu đang muốn……"
Vũ Lâu trừng mắt lườm hắn: "Không được nói lung tung."
"Ta nói thật mà."
"Ngươi có thể không cần nói thật nữa."
Lam Tranh ôm nàng, cười: "Được, dù sao cũng không cần nữa rồi." Hắn đã thắng.
Vũ Lâu chặn hắn lại, đứng sang một bên, mời Diệp Thành ngồi xuống rồi nói: "Không biết điện hạ đến đây có việc gì?"
"Ta ngh


Pair of Vintage Old School Fru