Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342585
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2585 lượt.
c." Lam Tranh không động đậy.
"Ngươi đừng để sinh bệnh, nếu sinh bệnh, chẳng phải ngươi sẽ đòi ở lại đây vài ngày nữa à."
Lam Tranh đứng dậy đi đến trước chậu than, Vũ Lâu nghĩ hắn đến sưởi ấm, liền nói: "Mau lại đây cho ấm, ngươi cũng thật là, nếu lạnh sao không nói với ta."
Rầm! Lam Tranh nhấc chân đạp đổ chậu than, than nóng bắn tung tóe, lửa bén vào váy Vũ Lâu, đốt thành mấy lỗ nhỏ.
"Ngươi làm gì vậy!" Vũ Lâu vội vàng chạy đến bàn, cầm ấm trà lên đổ xuống, dập tắt lửa, tránh hỏa hoạn: "Độc Cô Lam Tranh, nếu ngươi còn muốn nổi tính Vương gia bướng bỉnh lên, thì quay về cung đi, chỗ này của ta không hầu được ngươi."
Lam Tranh giật ấm nước trong tay nàng, lại ném ra chỗ khác. Vũ Lâu giận dữ, túm hắn kéo ra ngoài, đẩy hắn ra khỏi phòng, đóng chặt cửa lại. Nàng chờ hắn gõ cửa, nhưng đợi hồi lâu vẫn không nghe thấy gì. Nàng lại chờ, qua hơn một khắc, sự yên tĩnh bao trùm khiến người ta sợ hãi.
Vũ Lâu mở cửa ra, trời đã tối hẳn, nàng kiễng chân ngó khắp mọi nơi, nhưng không thấy bóng dáng Lam Tranh đâu cả. Vũ Lâu vội vàng đi đến cửa phòng mấy tên hộ vệ, vừa mở cửa ra chỉ thấy vài người đang ngồi đánh bài.
Hỏng rồi! Vũ Lâu cuống quít chạy ra cửa. Ở ngã tư đường chỉ có thưa thớt vài người vội vàng qua lại, không thấy Lam Tranh đâu.
"Lam Tranh ---- Lam Tranh -----"
Đêm nguyên tiêu đó, hắn cũng thế này, chỉ chớp mắt một cái đã biến mất, lại gặp nạn khiến nàng phải tự hủy dung mạo mình.
"Lam Tranh!" Nàng điên cuồng gọi to tên hắn một tiếng, sau đó chống tay vào đầu gối thở dốc: "…… Rốt cuộc là ngươi đi đâu rồi?" Cố gắng giữ bình tĩnh, Vũ Lâu chạy dọc theo con đường nhỏ. Đuổi theo được một lúc nàng cũng thấy thấp thoáng bóng hình quen thuộc ở xa xa, chạy thêm vài bước đuổi kịp hắn, nàng kéo vai hắn lại: "Ngươi muốn đi đâu? Sao không nói với ta một tiếng?"
Lam Tranh ngẩn ra, hờ hững nói: "Dù sao nàng cũng không quan tâm ta, ta đi đâu nàng quản làm gì?"
"Ngươi lại muốn làm nũng à?"
Lam Tranh lạnh lùng hỏi lại: "Nàng nhìn ta giống đang làm nũng sao?"
"Theo ta về đi đã."
"Nàng bảo ta hồi cung."
"Tối rồi, cửa cung đã đóng từ lâu, hơn nữa, với tốc độ này, thì có mà sáng mai ngươi mới về đến hoàng cung." Vũ Lâu nói: "Nếu muốn đi, thì chờ ngày mai nói sau" rồi mạnh mẽ kéo Lam Tranh về.
Lam Tranh bĩu môi, bị Vũ Lâu vừa lôi vừa kéo quay về y quán.
Vũ Lâu nấu cho hắn chén canh trừ lạnh, bưng vào phòng ngủ, đặt trên bàn nước, sắc mặt âm trầm nói với Lam Tranh: "Không phải ngươi thích ăn ngọt sao, mau lại đây đi." Lam Tranh liếc mắt nhìn nàng một cái, vẫn không động đậy. Vũ Lâu vừa càu nhàu \'chắc chắn là kiếp trước ta thiếu nợ ngươi rồi\', vừa bê bát canh đến bên hắn, xúc một thìa đút cho Lam Tranh: "Nào." Lam Tranh nhìn bát canh, rồi lại nhìn nàng, há mồm ngậm thìa uống hết canh.
Lam Tranh uống xong, lăn một vòng nằm xuống giường, kéo chăn đắp kín, nằm yên như người chết.
Mặc quân làm bậy
Vũ Lâu kiểm tra y quán một vòng xong, đóng kỹ cửa phòng, ngồi dưới đèn đọc sách thuốc. Suốt cả thời gian này, Lam Tranh vẫn nằm thẳng đơ trên giường không nhúc nhích.
Nàng đọc sách một hồi, hai mắt cay xè mới khép sách lại, nhẹ nhàng vén góc chăn đang che mặt Lam Tranh lên. Nàng nghĩ hắn ngủ, nên động tác cũng rất nhẹ, không ngờ Lam Tranh lại trợn tròn mắt. Nàng và hắn, bốn mắt nhìn nhau.
"Ngươi chưa ngủ à!" Vũ Lâu tung chăn ra: "Ngươi nhịn giỏi thật đấy, suốt từ sau cơm chiều đến giờ."
Lam Tranh xoay người, không để ý đến nàng.
Rốt cuộc Vũ Lâu cũng không nhịn nổi nữa, dùng sức đẩy hắn: "Cuối cùng là ngươi bị làm sao thế hả? Có gì thì nói ra đi."
Lam Tranh xoay người đối mặt với nàng, nhìn chằm chằm vào mắt nàng nói: "Ta tức giận, nàng không thấy sao?!"
"Đương nhiên là không đoán được rồi! Ngươi tức giận cái gì chứ?!"
Lam Tranh không nói, định xoay người quay lưng về phía nàng tiếp, Vũ Lâu vội ôm cổ hắn: "Ngươi nói xem nào, xem ta thật sự sai hay là tại ngươi cố tình gây sự hả."
Lam Tranh thuận thế, vùi đầu vào cổ nàng, thấp giọng nói: "Ta thấy uất ức. Tấn vương đến đây, ngang nhiên câu dẫn nàng, thế mà ta lại không thể nổi giận! Tức chết ta mất!" Dứt lời, hắn khẽ cắn xuống vai nàng.
Vũ Lâu né người về phía sau: "Sao ngươi lại cắn ta!" Lam Tranh ôm lấy nàng, không cho nàng tránh ra, càng sát gần vào nàng hơn: "Hắn nói nhiều như vậy, không phải chung quy cũng chỉ có ý là, nàng không có quan hệ gì với ta, nàng là người tự do, hắn theo đuổi nàng cũng là hợp lý hay sao!"
Vũ Lâu bị hắn ôm vào lòng, mặc dù vẫn cách một lớp quần áo, nhưng vẫn cảm nhận được nhiệt độ từ cơ thể hắn: "Ta còn tưởng có chuyện gì, hóa ra là Tấn vương chọc tức ngươi." Lam Tranh không ngại thừa nhận: "Đúng! Ta bị hắn chọc tức đấy! Tức chết ta mất thôi, trước mặt ta mà dám câu dẫn nàng, lại còn làm ra vẻ rất đúng lý hợp tình nữa chứ! Tức giận hơn nữa là, ta lại chẳng thể làm gì hắn‼‼" Hắn dùng răng ngậm lấy áo nàng xả giận.
"Ai bảo ngươi giả ngốc cơ."
Nhắc tới chuyện này, Lam Tranh lại càng tức giận hơn: