Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342582
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2582 lượt.
g chẳng bao lâu, Huệ vương sẽ lại đuổi tới cửa, bám dính không chịu buông để đem nàng đi thôi. Nghĩ đến chuyện mình vừa về y quán đã gặp cảnh hộ vệ Vương phủ vây xung quanh, hắn vô cùng đau đầu: "Hai người cứ giận giận dỗi dỗi, chỉ làm người khác thêm phiền thôi……"
Vũ Lâu cười khanh khách: "Thật có lỗi quá."
"Ôi……." Phương Lâm nói: "Dường như Tấn vương vẫn chưa từ bỏ ý định với cô, đúng là một bước đi sai lầm, chẳng hiểu lúc trước cha cô nghĩ thế nào, con gái mình lẽ ra là phi tử của một Vương gia, tự dưng lại quay sang gả cho tên Vương gia khác, ta mà là Tấn vương ta cũng không nuốt nổi chuyện này. Thế nào cũng phải đoạt cô về bằng được."
Vũ Lâu nhấp một ngụm trà nóng: "Ta không định bước vào cánh cửa Hoàng thất nữa. Ta sẽ không ở cùng với bọn họ. Ta bắt Lam Tranh đi tìm băng tơ, ta nói, nếu hắn tìm được ta sẽ quay về cùng hắn."
"Băng tơ?"
"Băng tơ dệt mưa mà thành."
"Trong truyền thuyết sao?" Phương Lâm bực mình: "Vật đó vốn không tồn tại, làm sao tìm cho cô được."
"Cho nên là…… Ha Ha." Vũ Lâu cười: "Khi ta bị hắn đóng cho dấu ấn đó, ta đã quyết định, sẽ không mặc cho hắn sắp xếp nữa. Bảo đến thì đến, bảo đi thì đi, không phải tính cách của ta."
Phương Lâm nhớ tới tình cảnh khi Huệ vương biết được Vũ Lâu sẽ không thể có thai nữa, hắn cứ lặp đi lặp lại, lẩm bẩm câu nói: "đều là lỗi của ta, ta đã hại Vũ Lâu rồi……"
Sau đó hắn nói nhất định phải đón nàng về. Xem ra, Huệ vương thật lòng muốn đón nàng về, không cần quan tâm nàng có thể có con nữa hay không.
Nếu nàng có thể quay về với hắn, chưa chắc đã là chuyện xấu.
"Đôi khi, lựa chọn tha thứ cũng là chuyện tốt."
Vũ Lâu đặt mạnh chén trà lên bàn: "Có thù tất báo! Ta đã chịu đựng hắn đủ rồi!"
Phương Lâm thở dài: "Vậy thì báo đi, chuyện của hai người, nếu không phải không còn cách nào khác, ta cũng không muốn xen vào." Hắn không muốn lại nghe Vũ Lâu nói về chuyện tình cảm rắc rối của nàng với Huệ vương nữa, chống bàn đứng dậy đi ra ngoài.
Vũ Lâu ngồi một mình bên bàn, nhìn hơi nóng tỏa ra từ chén trà, mà trong lòng rối loạn.
Tuyết rơi vài ngày, nhiệt độ càng giảm xuống, nếu muốn ra ngoài nhất định phải mặc thật ấm, nếu không, chỉ cần một chút da thịt lộ ra ngoài, đã lạnh đến thấu xương rồi. Buổi trưa ngày thứ ba sau khi Phương Lâm quay về y quán, Vũ Lâu nghe ngoài cửa ồn ào tiếng người, tiểu nhị trong điếm hưng phấn chạy vào báo: "Tần cô nương, Huệ vương điện hạ đến."
Trả thù
Vũ Lâu còn chưa kịp phản ứng thì cửa đã bị đẩy ra, hai đội hộ vệ tiến vào trước, đứng dẹp sang hai bên, cuối cùng giầy gấm của Lam Tranh mới bước vào.
"Vũ Lâu ---" hắn vừa nhìn thấy Vũ Lâu đã vui mừng phấn chấn, túm tay nàng nói: "Giờ nàng có thể theo ta về rồi."
Nàng hờ hững: "Sao thế, ngươi tìm được băng tơ rồi à?"
"Ừ." Lam Tranh vuốt cằm, cười nói: "Đương nhiên, không thì làm sao dám đến đón nàng?"
"Cái này……" Nàng đưa tay nhẹ nhàng chạm vào sợi tơ kia, phát hiện ra chúng quả nhiên có cảm giác mát lạnh như băng.
"Là băng tơ đó." Lam Tranh vô cùng đắc ý: "Ta tìm đến cho nàng rồi. Nên nàng phải thực hiện lời hứa."
Hắn mất rất nhiều công sức mới có thể chuẩn bị xong vật này.
Hắn dùng chỉ vàng đặc biệt của phường thêu chuyên dùng để thêu rồng, rồi sai người tách mỗi sợi chỉ vàng ra làm hai, thành những sợi chỉ rất nhỏ, sau đó trải ra trên đá cẩm thạch, dùng hỗn hợp nước đá và nước đường phủ lên từng sợi tơ đó, rồi cho vào hầm băng lạnh. Để cho hỗn hợp nước bám vào trên sợi chỉ, chế thành những sợi băng tơ trong suốt.
Vũ Lâu chăm chú nhìn băng tơ đó, đột nhiên túm lấy một nắm, bóp mạnh tay khiến chỉ bạc vỡ tan tành, rồi nói với Lam Tranh: "Chẳng lẽ ngươi không hiểu chuyện xưa ta kể cho ngươi hay sao? Ta nói băng tơ kia có thể để cho Thẩm Hưu Văn dùng để may y phục, băng tơ này của ngươi, đừng nói là may y phục, ngay cả sự mềm mại tối thiểu còn không có!"
Lam Tranh vốn tưởng rằng nàng nói tìm "băng tơ" là muốn giữ thể diện, tìm một bậc thang mà thôi, chỉ cần hắn cố gắng dựng bậc thang đó thật tốt, nàng sẽ bước xuống, theo hắn quay về.
Nhưng giờ……
"Vũ Lâu?" Hắn có chút không phản ứng kịp, ánh mắt chân thật nhìn nàng: "Nàng làm gì vậy?"
"Ta nói thứ ngươi tìm căn bản là không đúng." Nàng ném khay đi, hất hết đống tơ hắn mang đến xuống đất, còn hung hăng dẫm thêm mấy cái: "Ngươi không lừa được ta đâu, ta sẽ không theo ngươi về."
Băng tơ bị dẫm vỡ hết, cũng là dẫm vỡ tan hy vọng của hắn, hắn nuốt nước miếng, cảm thấy có vị mặn mặn, nhưng vẫn tươi cười nói: "À, không đúng à, vậy ta sẽ tìm tiếp, nàng chờ ta……" Dường như hắn đã hiểu được ý của nàng, nhưng không muốn thừa nhận, cũng không muốn cho nàng có cơ hội nói rõ ràng, cứ liên tục nói át đi: "Nàng chờ ta một thời gian, ta sẽ tiếp tục tìm……"
"Không cần!" Nàng cười lạnh: "Trên đời này không có thứ đó, dù ngươi có đi đến chân trời góc biển cũng không tìm được đâu!"
Vương Lân lớn tiếng nói: "Vậy sao cô còn bắt Vương gia tìm nó!"
Chính vì không có, cho nên ngay từ đầu chỉ là lý do