Bảo Bối May Mắn Ngủ Nhầm Giường
Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342570
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2570 lượt.
ạ ngươi cả đời."
Khí thế của Lam Tranh suy yếu hẳn, hắn thì thầm: "Cô nghĩ cũng rất hay…… nhưng vì sao ta chưa từng thấy cô thể hiện ra quyết tâm này……"
"Sau đó ta lại đổi ý, từ khi ngươi ấn dấu vết kia lên người ta, ta chỉ hận không thể tránh thật xa khỏi ngươi, cả đời cũng không muốn gặp lại ngươi nữa! Thậm chí, ngay cả người nhà ta cũng không muốn quan tâm, tùy ngươi hãm hại, chỉ cần không phải gặp lại ngươi nữa thôi!"
Lửa giận của hắn đã bị những lời này của nàng đốt bùng lên: "Cô nghĩ mình không muốn gặp thì sẽ không phải gặp sao? Hừ, cô cho là cô thoát được rồi à?! Không phải cô sẽ không thể mang thai nữa hay sao? Vừa hay, ta chơi đùa cô cũng không cần phải lo lắng là cô sẽ có mang đứa con của ta, không cần phải lo sẽ bị ràng buộc gì với cô nữa!" Lam Tranh biết những lời nói này chắc chắn sẽ làm nàng tổn thương, nhưng hắn lại đánh giá thấp mức độ thương tổn của nó. Vừa nói xong, Vũ Lâu liền khóc òa lên.
"Chuyện ngu xuẩn nhất mà ta đã làm, chính là vì để lộ chính mình, không muốn để bọn người Thái tử bắt nạt ngươi, kết quả là kết oán với Thái tử, nên hắn mới nghĩ ra cách độc ác như vậy để hại ta…… Ta chưa từng hy vọng ngươi sẽ bảo vệ ta, ta chỉ cầu mong ngươi không làm tổn thương đến ta là tốt rồi. Sau khi ta hủy dung mạo, ngươi nói ta khó coi, ta không thể có thai được, ngươi vẫn độc mồm nói những câu làm ta đau lòng, ngoài việc xát muối vào vết thương của ta, ngươi còn làm được gì nữa?!"
Giải tỏa nghi vấn
Những lời nói của nàng khiến Lam Tranh cứng họng không trả lời được. Lúc này hắn mới phát hiện, trong lòng Vũ Lâu, hắn đã trở thành một kẻ ác độc nhất thiên hạ, hắn đang định giải thích vài câu, thì Vũ Lâu cũng không cho hắn cơ hội, vấn tiếp tục khóc lóc lên án hắn: "Khi ta được gả cho ngươi, thật sự là có mục đích riêng, nhưng ta tự nhận là từ sau khi thành thân, ta luôn làm hết bổn phận của mình, ta không yêu ngươi, nhưng mỗi một hành động đối xử với ngươi đều là thật lòng thật dạ, chưa từng làm việc khuất tất sau lưng ngươi. Ta biết, hôn ước của ta với Tấn vương luôn là cái ung nhọt trong lòng ngươi, nhưng ta hỏi ngươi, ngoại trừ việc suy đoán linh tinh, ngươi đã từng nhìn thấy ta có hành động nào quá mức với hắn chưa?! Nữ nhân tốt không thờ hai chồng! Dù ngươi là một tên ngốc, ta cũng chưa từng có ý định muốn rời khỏi ngươi đi tìm Tấn vương, nối lại duyên xưa."
Lam Tranh xen vào, thấp giọng nói: "Tấn vương đi Liêu Đông, không phải vì nàng đấy sao……"
"Tự hắn quyết định như vậy, liên quan gì đến ta?!"
"Không có mỡ thì lấy đâu ra ruồi bọ, nàng không câu dẫn hắn, thì sao hắn lại đi theo nàng được."
"Ta lại thấy hắn rất tốt, ta bị người khác làm bị thương, hắn là người đầu tiên quan tâm ta."
Tên đầu sỏ Lam Tranh chột dạ: "Ta cũng đâu có cố ý, tại nàng không tránh đấy chứ."
"Vậy Thái tử cho người bắn lén ngươi, nếu ngươi bị bắn chết, cũng trách ngươi không tránh à."
Lam Tranh nói nhỏ: "Vết thương của nàng còn đau không, ta thổi cho nàng……" Hắn cúi người kề sát môi vào vết thương của nàng, nhẹ nhàng thổi. Quần áo của Vũ Lâu đã bị hắn cởi ra, hắn ghé vào người nàng, lại chạm vào bộ ngực sữa, khiến hắn không kìm được lại động tình, thổi được hai cái liền tiếp tục cởi quần áo của nàng ra, giở trò trêu chọc nàng một phen. Hắn thấy Vũ Lâu nhắm hai mắt lại, bỗng thấy kỳ quái: "Sao nàng không phản kháng nữa?"
"Chờ ngươi phát tiết xong, tự nhiên sẽ đi thôi."
Lam Tranh kéo lại áo cho nàng, nằm xuống bên cạnh nói: "Hừ, không có ta bảo vệ nàng, thì chưa biết chừng bây giờ nàng đã bị người khác chơi đùa đến không có quần áo mà mặc rồi."
"Ngươi đẩy ta xuống hố lửa, rồi lại vứt cho ta một cây quạt để hạ nhiệt, ngươi muốn làm ta mang ơn ngươi theo cách đó sao?"
"Đúng, nàng không cần phải biết ơn ta, ta cũng sẽ không ban phát ơn huệ gì cho nàng nữa. Nàng cho rằng tình cảnh hiện tại của nàng đã thê thảm lắm rồi sao? Địa ngục có mười tám tầng, nàng chỉ mới đang ở tầng thứ nhất thôi! Nàng còn chưa biết nếu bị chuyển ra quân doanh sẽ kinh hãi đến thế nào đâu!"
"Chuyển ra quân doanh?"
"Chính là những kỹ nữ của giáo phường tư bị chuyển ra nơi đóng quân bên ngoài kinh thành để khao quân, những nữ nhân bị chuyển đi đó, không bị chà đạp đến rã rời xương cốt mới là lạ. Nếu nàng thấy cuộc sống bây giờ không tốt, thì tháng sau ta sẽ sắp xếp cho nàng chuyển ra quân doanh!" Nói xong, hắn giận dữ hừ một tiếng, đóng rầm cửa đi mất.
***
Hàn vương thế tử Vân Triệt từ Vân Nam đến kinh thành tham gia lễ cúng tế, ở lại Phủ Huệ vương mới có mấy ngày mà cảm thấy vô cùng nhàm chán. Hắn lại nhớ đến lời hứa với Tần Vũ Lâu ở giáo phường tư kia, tuy lần trước đã hẹn ngày hôm sau sẽ đi thăm nàng, nhưng lại bị Huệ vương ngăn cản. Hắn đã hẹn thì nhất định phải làm mới yên tâm được. Hôm nay, hắn tới tìm Thập ca, nói với hắn: "Đệ nghĩ, đệ phải đến cái chỗ ồn ào nhốn nháo hôm trước, gặp Vũ Lâu tỷ tỷ mới được."
Lam Tranh thầm nghĩ, tên tiểu tử nhà ngươi cũng rất thẳng thắn.
"Không được."
"Nhưng đệ đã hứa rồi