Khắc Tinh Của Ngài Tổng Tài Lạnh Lùng
Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342571
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2571 lượt.
r>Lam Tranh cười châm chọc, sai người dẫn Phi Lục xuống. Hắn đấu tranh tư tưởng một hồi, cuối cùng vẫn quyết định đến giáo phường gặp Vũ Lâu. Lúc ở cửa chờ xe, hắn thấy một đội xe liễn đi đến, người cưỡi ngựa đi đầu chính là biểu ca của hắn, Vương Lân.
Vương Lân xuống ngựa, đi đến trước mặt Lam Tranh, không giấu được vẻ lo lắng, khuyên nhủ Lam Tranh: "Điện hạ lại đến giáo phường à? Nếu đúng thế, thì ta khuyên ngài một câu, nên đợi mấy ngày nữa rồi hãy đi, người xem Tấn vương kìa, nghe thấy tin Tần gia gặp nạn, đã trốn rất xa, coi như không có quan hệ gì với Tần Vũ Lâu nữa. Vậy mà ngài thì cứ như không sợ bị rước họa vào thân vậy, hở ra một chút là lại đến giáo phường tư. Ta nghe cha nói, Hoàng hậu biết tin ngài đến giáo phường đã vô cùng tức giận."
Lam Tranh nói: "Ta đã làm theo ý bà, cưới hai nữ nhân kia rồi, bà còn muốn thế nào nữa?" Dứt lời, hắn leo lên xe.
Vương Lân bất chấp vai vế, vội vàng túm lấy tay áo Lam Tranh: "Điện hạ, vì sao ngài cứ gặp chuyện liên quan đến Vũ Lâu là mất hết cả sáng suốt thế, nếu giờ ngài đi gặp nàng, đối với nàng chỉ có trăm điều hại mà không có lấy một điều lành. Hoàng hậu mà tức giận, chỉ phân phó xuống một câu thôi, chỉ e là ngài sẽ không thể gặp nàng được nữa. Chi bằng ngài tạm gác lại một thời gian đi, chờ Hoàng thượng và Hoàng hậu quên nàng, rồi ngài lại đi gặp nàng. Có ta canh bên cạnh, nàng tuyệt đối sẽ không chịu khổ gì đâu."
Lam Tranh nghĩ nghĩ một chút: "Hừ, vậy thì tạm thời để nàng thoải mái mấy ngày vậy, qua một thời gian nữa ta lại đến tra tấn nàng."
Vương Lân nói liên mồm: "Điện hạ anh minh."
Vũ Lâu chuẩn bị sẵn trận địa để đón tiếp quân địch Lam Tranh, nhưng vài ngày cũng không thấy hắn đến. Nhớ đến lời nói ác độc của hắn trước khi rời đi hôm trước, không lẽ hắn lại định sắp xếp chuyển nàng ra quân doanh thật sao? Nàng lo lắng vài ngày thì thấy thái giám chủ quản triệu tập mọi người, mở bảng tên ra bắt đầu đọc.
Vũ Lâu cực kỳ lo lắng, thầm cầu nguyện, đừng, đừng, đừng……
"Tần Vũ Lâu---"
Nàng bị dọa giật nảy lên, tim như ngừng đập mất nửa nhịp, đến khi kịp định thần thì tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực khiến nàng choáng váng muốn ngất xỉu.
"Những người vừa được đọc tên đi theo ta!" Lý công công khoát tay nói.
Vũ Lâu cũng không biết mình đi ra khỏi cánh cửa giáo phường tư, rồi lên xe ngựa như thế nào. Rốt cuộc nàng cũng lấy hết dũng khí hỏi một nữ tử bên cạnh: "Chúng ta đi ra binh doanh nào đây?" Tốt xấu gì ca ca nàng cũng đã từng làm tổng binh, nàng muốn biết liệu binh doanh đó có phải dưới quyền quản lý của bằng hữu ca ca nàng hay không.
Nàng kia ngạc nhiên: "Lương vương mở yến hội, nên chúng ta phải đi giúp vui mà."
Giữ thể diện
Trong mắt Lam Tranh, cuộc sống của Ngũ Ca Lương Vương, trừ nữ nhân ra thì là rượu ngon, cuộc sống riêng tư của hắn ta rất thối nát, rối tinh rối mù. Hôm nay, hắn ta mượn cớ sinh nhật tròn một tuổi của con trai trưởng, mở một bữa yến tiệc rất to, mời thân vương, quý tộc đến chúc mừng. Lam Tranh ghét cái không khí ồn ào tạp nham, thành ra lại ngồi cùng phòng với Tấn vương, không khí như đông đặc lại khiến hắn không thoải mái, muốn chấm dứt sớm một chút. Nhưng Vân Triệt đi theo hắn lại cảm thấy rất hứng thú với buổi tiệc này, cứ nhìn quanh suốt.
"Sau lễ cúng tế Hạ chí, ngươi mau đuổi cái tên nhà quê này về Vân Nam đi."
Vương Lân thở dài một hơi nói: "Tính cách thế tử đơn thuần, có rất nhiều chuyện cũng không phải do hắn cố ý. Hơn nữa, hắn thế này không phải cũng rất tốt hay sao, những công tử lớn như hắn ở kinh thành này, nếu không phải là tâm cơ thâm sâu, lập bang kết phái mưu đồ xấu, thì lại là ngợp trong dục vọng, rượu thịt…."
Vương Lân còn chưa nói xong đã bị Lam Tranh ngắt lời: "Thế thì sao, ý huynh là hắn gần mực mà không đen đấy à? Sao ta thấy, hắn căn bản chỉ là một tên Lưu A Đấu (*) không tim không phổi, mải chơi là vui đến quên cả trời đất thế?"
Vũ Lâu ngẩng lên nhìn hắn, cũng hạ thấp người thi lễ với Vân Triệt.
Lam Tranh nhìn thấy vậy, chán nản đến thất thần, thầm nghĩ, thì ra hắn thật sự không bằng Vân Triệt, người chỉ có duyên gặp mặt với nàng có một lần.
Tiếng gọi này của Hàn vương thế tử khiến mọi người xung quanh đều kinh ngạc. Sao Huệ vương phi lại biết cả thế tử nữa?
Vân Triệt không có cảm giác gì đối với oán khí trên người Lam Tranh, nhưng lại bị ánh mắt lạnh lùng của Tấn vương ngồi đối diện dọa đến nhảy dựng, quay sang nói thầm với Vũ Dương hầu: "Sao Cửu ca lại trừng trừng nhìn ta thế kia?"
Vương Lân giả vờ không nghe thấy, trong lòng lại lo lắng, xong rồi, xong rồi, thiên hạ đại loạn cũng không náo nhiệt đến thế này.
Không khí âm u lạnh lẽo của hai vị Vương gia khiến mọi người cảm thấy như rơi xuống hầm băng, tất cả đều yên lặng, cúi đầu, ai uống rượu thì uống rượu, ai dùng bữa thì dùng bữa. Mà Lương vương thì cứ hồn nhiên như không phát hiện ra không khí có vấn đề, cười ha hả, phất tay: "Đi hầu các vị đại nhân uống rượu đi."
Điều Lam Tranh sợ nhất rốt cuộc