Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342563

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2563 lượt.

t hồi.
Một ngày giằng co đã khiến hắn vô cùng mệt mỏi, Lam Tranh ôm nàng không buông, chẳng bao lâu đã đi vào mộng đẹp.
Sáng sớm hôm sau, hắn vừa tỉnh dậy đã phát hiện trong lòng trống trơn. Hắn hoảng sợ ngồi bật dậy vén màn lên tìm nàng, thì thấy nàng đang ngồi trước gương chải đầu, lúc đó hắn mới thở phào một hơi.
Hắn dựa vào giường, vẫy tay với nàng: "Nàng qua đây."
Vũ Lâu đột nhiên nghe thấy giọng hắn, sợ đến giật bắn cả người, lúng túng quay đầu lại: "Vâng." Phản ứng của nàng khiến Lam Tranh không thể vui vẻ được, nhưng cũng không nói gì, chờ Vũ Lâu đi đến bên cạnh hắn, hắn mới nắm tay nàng, kéo nàng ngồi xuống giường. Hắn ghé đầu lên đùi nàng hỏi: "Nàng dậy lúc nào thế?"
"Giờ mão."
Thật ra Lam Tranh cũng không cần nàng phải trả lời chi tiết, mà hắn mong nàng có thể cười nói \'dù sao cũng dậy sớm hơn ngươi\'.
"À." Lam Tranh nói: "Nàng cố gắng chờ ở đây một thời gian ngắn nữa thôi, đến khi mọi chuyện yên tĩnh lại, ta sẽ đưa nàng ra ngoài."
"Vâng."
Lam Tranh cau mày, ngửa đầu nhìn nàng: "Nàng làm sao vậy?"
Nụ cười của nàng cứng ngắc, cố gắng tạo ra một nụ cười dễ nhìn nhất: "Làm sao gì chứ?"
Hắn thấy là lạ: "Dù sao, gần đây ta cũng không thể đến thường xuyên được, nếu không mẫu hậu sẽ mắng ta, nhưng nàng đừng lo, ta nhất định sẽ cứu nàng ra."
Vũ Lâu không biết nên trả lời thế nào, nếu nói \'tạ ơn điện hạ\' thì có vẻ khách khí quá, nhất định hắn sẽ mất hứng. Rốt cuộc là nên trả lời thế nào? Nếu là nàng trước kia thì nàng sẽ đáp lời hắn thế nào? Vũ Lâu chần chừ một lúc lâu mới cẩn thận nói: "Ta chờ ngươi."
Lam Tranh nghe xong, cười híp mắt, hôn lên mặt nàng một cái: "Ngoan lắm, chờ ta tới đón nàng."
Quấn quít lấy nàng thân thiết một hồi, Lam Tranh mới mặc y phục quay về Vương phủ.
***
Haizzz. Chương này các nàng giận bé Tranh nhà ta lắm đúng không? Ta xin trân trọng thông báo. Đoạn này được coi như là ending của ngược thân rồi nhé. Còn chuyện bé Lâu ngược tâm bé Tranh bao lâu nữa…… thì hồi sau sẽ rõ.
Xin cả nhà rộng lòng tha thứ cho bé Tranh nông nổi đầu đất, ghen quá hóa khùng nhà ta……






Vũ Lâu ngoan ngoãn.
Từ trên xuống dưới giáo phường tư đều biết quan hệ của nàng và Lam Tranh.
Cho dù nàng bị phạt nhập vào nơi trăng hoa, nhưng Huệ vương vẫn bất chấp áp lực, đến để gặp nàng. Cũng vì có mối quan hệ này, mà khi nàng đi lại trong viện, ngay cả chủ quản nhìn thấy cũng đều cười cợt làm thân, chào hỏi nàng.
Sáng nay, sau khi rời giường, thấy không có việc gì làm, nàng nhớ đến những sách thuốc trước kia đã từng xem, muốn ôn lại một chút nên lấy giấy bút ra tập viết. Nàng ngồi luyện chữ một hồi thì nghe thấy tiếng khóc la ầm ĩ vọng vào.
Vũ Lâu mở cửa ra nhìn, chỉ thấy những nữ tử mặc y phục rực rỡ đang quỳ trong viện đều đang khóc lóc thảm thiết, thậm chí có người còn ngất đi.
Hắn nói có hàm ý khác, khiến Vũ Lâu nghe cũng thấy chua xót trong lòng: "Ta chỉ là thuận miệng nói thôi, ngươi đừng nghĩ sai lệch."
Lam Tranh nói: "Ta cũng chỉ thuận miệng nói vậy, nàng đừng hiểu lầm."
"……Vâng."
Nếu như mọi ngày, thì nàng đã nổi trận lôi đình từ lâu, sẽ ầm ĩ cãi cọ với hắn rồi. Nhưng sao giờ nàng lại im lặng như vậy, giống như một người khác! Lam Tranh ngồi xuống cạnh nàng, hỏi: "Có phải có người bắt nạt nàng không?"
Vũ Lâu lắc đầu: "Không ai bắt nạt ta cả, mọi người ở đây đều rất quan tâm chăm sóc ta." Lúc nàng nói chuyện, mắt luôn cụp xuống nhìn bàn chân mình.
Lam Tranh thấy không được tự nhiên, hơi cúi người nhìn vào mắt nàng hỏi: "Có phải nàng có chuyện gì giấu ta không, sao nàng lạ thế?"
"Ta có chuyện gì giấu ngươi được chứ. Chuyện gì của ta mà ngươi không biết."
Lam Tranh nói: "Chuyện nàng làm giả ngày sinh, ta không biết đó thôi."
Nàng chậm rãi ngẩng đầu nhìn hắn một cái, sau đó nghiêm túc nói: "…… Thật sự xin lỗi."
Lam Tranh ngẩn người, hắn thầm tự hỏi, người này là ai đây? Tại sao lại quá khác biệt so với Tần Vũ Lâu trong trí nhớ của hắn thế này?
Hắn nhíu chặt mày nhìn nàng: "Rốt cuộc là nàng làm sao vậy?" Vũ Lâu khẽ dời người vào sâu bên trong giường, cố gắng cách xa hắn một chút, nhưng sợ hắn phát hiện, nên động tác cũng không dám quá rõ ràng: "Ta có làm sao đâu. Thời tiết nóng quá nên cũng không có sinh lực nữa."
Lam Tranh à một tiếng, cười nói: "Nàng mà cứ bị nóng một cái là ỉu xìu ngay. Nằm nghỉ đi, ta quạt cho nàng." Nói xong, hắn giật lấy cây quạt, cũng không quan tâm Vũ Lâu có đồng ý không, liền ấn nàng xuống giường. Vũ Lâu không từ chối được, đành phải nằm ngay đơ trên giường.
Lam Tranh xuống giường đi đến bên cửa sổ: "Oi bức chết mất, sao nàng không mở cửa sổ ra."
Vũ Lâu vội chạy đến ngăn hắn lại: "Đừng mở, mấy tên sai vặt hoặc nhạc công đi qua sẽ nhìn thấy chúng ta."
Lam Tranh nói: "Ngoài cửa có hộ vệ canh chừng rồi, sẽ ngăn mọi người qua lại, không có ai nhìn đâu. Ai mà nhìn, ta khoét mắt hắn ra." Hắn đẩy cửa sổ ra, nhưng không có chút gió nào cả: "Phòng nàng sao lại bí thế này, chẳng có tí gió nào cả. Để ta sai người đổi