XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342566

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2566 lượt.

ơng dùng thân phận của một người từng trải, đi đến bên Lam Tranh, nói rất sâu xa: "Khắp chân trời chỗ nào mà không có hoa thơm, đệ cần gì phải lưu luyến mãi một cành hoa Tần gia…… Giờ nàng đang ở giáo phường tư, địa vị còn không bằng một kỹ nữ……"
Một nữ nhân bị nhập vào giáo phường tư, vừa làm nô lệ lại vừa làm kỹ nữ, còn không bằng cả nữ nhân ở Câu Lan (Nơi hát mua và diễn kịch thời Tống.)
Lam Tranh xuống ngựa, sải bước nhanh về phía Vũ Lâu. Hắn nhìn thấy nàng ngơ ngác đứng cách đó không xa, giữa đồng không mông quạnh, ánh mắt hai người thoáng gặp nhau. Đột nhiên, nàng cúi người nhặt một hòn đá to bằng nắm tay ném về phía hắn.
Trời đã tối mịt, nên suýt nữa thì Lam Tranh không tránh kịp, hắn nổi nóng: "Nàng điên rồi à? Nàng dám đánh ta?!"
Vũ Lâu không ném đá nữa, mà vọt luôn đến trước mặt hắn, không nói lời nào liền tung quyền đấm hắn. Lam Tranh không né tránh, trúng một quyền của nàng, hắn khuỵu người xuống ôm bụng, lui về sau vài bước. Vân Triệt nhìn thấy tình cảnh này, vội vàng ôm lấy Vũ Lâu đang điên cuồng: "Tỷ tỷ, tỷ mau dừng tay đi, tỷ mà đánh Thập ca bị thương, tỷ sẽ mất đầu đó."
Vũ Lâu giãy dụa: "Ta đã chịu đủ rồi, Độc Cô Lam Tranh, còn có chuyện gì mà ngươi không làm được nữa không?!"
Lam Tranh ho khẽ: "Ta làm gì? Buổi tối nàng trốn đi theo nam nhân khác, vậy mà còn dám chất vấn ta nữa sao?" Hắn nhìn thấy Vân Triệt đang ôm Vũ Lâu, tức quá quát ầm lên: "Ai cho ngươi ôm nàng, mau buông tay ra cho ta."
"Nhưng đệ mà buông tỷ ấy ra, tỷ ấy sẽ đánh huynh."
"Đánh cũng là chuyện nhà ta."
"Được rồi……" Vân Triệt buông tay ra.
Vũ Lâu được tự do, liền giận dữ lao vào đánh Lam Tranh. Nhưng lần này Lam Tranh đã có chuẩn bị trước, chỉ vài chiêu đã khóa được cổ tay nàng, Lam Tranh dùng một tay khống chế hai cổ tay Vũ Lâu, một tay kia cởi dải lụa đeo bên hông nàng ra, trói hai tay nàng lại.
"Ngươi thả ta ra! Thả ra!"
"Nàng bảo ta thả thì ta phải thả à? Sao ta phải nghe lời nàng chứ?" Lam Tranh mỉa mai: "Tiết kiệm sức đi, tốt hơn cho cả nàng và ta đấy."
Vũ Lâu nghe xong, giận dữ trừng mắt nhìn hắn: "Ngươi cố tình chạy ra đây để xem ta đau khổ phải không?" Vừa nói, nước mắt đã chực trào ra.
Lam Tranh hừ giọng: "Ta đến để bắt gian, nàng rất đau khổ sao, ha ha, cũng không đúng, phải nói là, nàng không đau khổ tới mức muốn chết đấy chứ?"
"Ngươi!" Tay Vũ Lâu bị trói không động đậy được, liền giơ chân lên định đá hắn. Lam Tranh nghiêng người, gạt chân một cái. Vũ Lâu bị mất thăng bằng, ngã nhào xuống đất. Lam Tranh thấy bộ dạng khốn cùng của nàng, tức giận cũng tiêu tan đi hơn nửa, cười nói: "Giờ nàng biết cảm giác trước kia của ta thế nào rồi nhỉ."
Vũ Lâu ấm ức, ngẩng đầu quát hắn: "Ngươi giấu hài cốt của ca ca ta đi đâu rồi?"
"Ca ca nàng? Tần Viễn Địch chết rồi sao?" Sao hắn không biết nhỉ.
"Là Tô Tiêu."
Lam Tranh nhíu mày: "Sao ta biết được!" Tại sao xảy ra chuyện gì nàng cũng đổ hết lên người hắn thế!
"Chắc chắn là ngươi làm! Đừng giả vờ nữa, trừ ngươi ra, còn ai có thể làm được nữa. Ngươi nghe thấy ta nhắc đến Tô Tiêu, nên ghi hận trong lòng, liền tới hủy hoại hài cốt của huynh ấy!"
Lam Tranh giận dữ, túm nàng từ dưới đất lên: "Nàng thành kiến với ta cũng có chừng mực thôi! Tuy ta ghét nàng nhắc tới nam nhân khác, nhưng cũng không đến mức so đo với người chết! Trong mắt nàng, bất cứ chuyện gì hại đến nàng cũng đều là do ta làm, vậy nếu nàng đi ra cửa gặp mưa, không phải nàng cũng định nói là ta sai ông trời làm mưa, cố ý không cho nàng ra đường đấy chứ? Ta đã vì nàng mà làm nhiều chuyện như vậy, nàng đã không thèm để tâm thì thôi, đằng này chuyện gì xấu nàng cũng nghĩ là ta làm, đầu óc nàng có vấn đề à?!"
Vũ Lâu không thèm nghe, vẫn trợn mắt nhìn hắn: "Mộ của Tô Tiêu vốn ở ngay đây, vì sao giờ không thấy nữa? Trước kia vẫn yên ổn ở đây, sao đột nhiên lại không thấy được? Mấy hôm trước ta vừa nhắc tới huynh ấy với ngươi, thì giờ mộ của huynh ấy bị trả thù……"
"Vũ Lâu tỷ tỷ……" Vân Triệt đứng bên cạnh xen vào: "Nơi mà tỷ nói là mộ huynh ấy đó…… được chăm sóc rất cẩn thận, không giống như bị phá hoại đâu. Hình như là được cẩn thận di dời đi nơi khác. Tỷ không tin thì qua xem kỹ lại đi, thậm chí người di dời huyệt mộ còn rất cẩn thận đắp xác lá cây, cỏ dại lên trên, không để người khác phát hiện là nơi này đã từng chôn xác người nữa."
Lam Tranh trừng mắt với Vũ Lâu: "Nghe thấy chưa, nếu đúng là ta làm, ta sẽ đập tan bia mộ, đào cả hài cốt hắn lên, nghiền xương thành tro, chứ không làm bí mật như vậy đâu." Hắn đẩy nàng ra: "Đi xem đi, đừng có nghĩ oan cho người tốt."
Vũ Lâu thất thểu đến bên chỗ vốn là mộ Tô Tiêu, dùng hài khẽ di di trên mặt đất, quả nhiên là xác lá cây, cỏ dại, bùn đất bên dưới cũng rất mới, đúng là có người gần đây đã lục lọi nơi này.
"Rốt cuộc là ai đã dời mộ đi? Người của Tần phủ đã phân tán khắp bốn phương rồi, dù có ở lại kinh thành cũng không có lý do gì mà đến dời mộ đi cả. Tô Tiêu ca ca đã nằm ở đây nhiều năm rồi……"
Lam Tranh cười lạnh: "Tô Tiêu ca ca, kêu thân mật gớm."
Vũ Lâu lườm hắn, không nói lời nào.
Vân Tr