Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342560

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2560 lượt.

phòng khác cho nàng."
"Không cần đâu…… thế này cũng tốt lắm rồi." Nàng nóng đến hoa mắt, uể oải nói xong liền khẽ xốc cổ áo lót ra cho mát mẻ một chút. Lam Tranh quay lại bên nàng, cởi giày, ghé người ngồi xuống cạnh Vũ Lâu, nhẹ nhàng quạt cho nàng hạ nhiệt: "Mùa hè năm ngoái, nàng cũng nóng đến chết đi được. Ở Vương phủ có khối băng hạ nhiệt mà nàng còn nóng như vậy, giờ nàng ở trong này, chẳng có thứ gì, ta lo không biết nàng có chịu nổi không nên mới tới thăm nàng."
Vũ Lâu nói: "Năm nay hình như nóng hơn cả năm ngoái, đúng là không chịu nổi."
"Để ta cho người đưa khối băng đến."
Vũ Lâu kéo hắn lại: "Đừng đi, ngươi sợ người khác còn không biết ngươi ở đây nữa à?"
Lam Tranh nghĩ cũng đúng, nhưng trong lòng không thoải mái: "Muốn gặp nàng còn phải nhìn trước ngó sau, thật khó chịu." Hắn nhìn hai gò má nàng ửng hồng vì nóng nực, dục vọng lại dâng lên, nằm vật xuống bên cạnh, nghiêng người nhìn nàng, xấu xa cười tủm tỉm ghé sát vào Vũ Lâu: "Để ta nhìn xem vết sẹo trên mặt nàng đã mất chưa."
Vũ Lâu nhắm mắt ừ một tiếng, Lam Tranh thấy nàng không đề phòng, nên cũng không thể không biết xấu hổ mà lợi dụng nàng được, hắn nhìn kỹ má phải của nàng, nói: "Nhìn không rõ nữa." Vũ Lâu mỉm cười: "Hơn một năm rồi, cũng phải mờ dần đi chứ."
Thì ra hắn và Vũ Lâu đã quen nhau lâu như vậy, nhưng vì đủ các nguyên nhân khác nhau, mà giờ đến một đứa con cũng không có, hắn cảm thấy mất mát: "Chờ đến lúc ta đón nàng ra khỏi giáo phường, nhất định ta sẽ chữa khỏi cho nàng."
Tuy hắn rất đáng giận, nhưng nàng cũng không muốn làm hắn bị chậm trễ: "Ngươi không nên tới đây, ngươi xem…… Tấn vương chưa từng tới. Hơn nữa, ngươi còn hai trắc phi đang đợi ở Vương phủ……"
"Chuyện của ta, nàng không cần phải xen vào. Ta làm gì cũng đều có tính toán của mình hết."
Nàng thở dài, không nói gì nữa.
"Vũ Lâu……"
Nàng ừ một tiếng.
"Rốt cuộc là nàng làm sao thế?" Tuy nàng nói là vì nàng nóng, nhưng hắn vẫn cảm thấy không khí không được tự nhiên.
Vũ Lâu mở to mắt, cười với hắn: "Sao ngươi cứ hỏi mãi câu đó thế?"
Hắn thấy nàng cười, lòng vui như nở hoa, cúi xuống ngậm lấy môi nàng: "Để ta kiểm tra xem, vết thương trong miệng nàng đã khỏi chưa nào." Đầu lưỡi khẽ đảo qua hàm răng, dây dưa trong miệng nàng, bỗng nhiên, hắn nếm được vị mặn chát trong miệng nàng.
Nước mắt.
Lam Tranh giật mình, rời khỏi môi nàng, vị mặn chát hắn vừa nếm được, vừa không giống nước mắt, lại vừa giống như đúng là nước mắt…… Hắn nhìn nàng, quả nhiên, đáy mắt nàng đỏ hồng.
"Sao nàng lại khóc?"
Nàng sụt sịt mũi, khẽ hắng giọng, cố gắng cười nói: "Đâu có khóc đâu."
"Rõ ràng là có." Lam Tranh ôm nàng, dùng mặt mình cọ vào cổ nàng: "Có mà…… Ta nhìn thấy rõ ràng, đừng nói dối." Vũ Lâu bị hắn ôm, nóng nực khiến nàng khó chịu: "Mau thả ta ra, nóng muốn chết đi được……"
Lam Tranh không chịu: "Nhưng nàng phải nói cho ta biết, vì sao nàng khóc?"
Nếu không tìm cớ mà nói cho qua, hắn sẽ không chịu thôi. Vũ Lâu tùy tiện nói: "Ta nhớ Phi Lục thôi, từ nhỏ nàng đã đi theo ta, không biết giờ thế nào."
Lam Tranh cười: "Thì ra là nhớ nàng ta à, ta đã đón nàng ta về kinh thành rồi, nếu nàng nhớ nàng ta, ngày mai ta sẽ bảo nàng ta tới hầu hạ nàng."
Trong lòng Vũ Lâu thoáng lo lắng, sao hắn lại tìm Phi Lục? Hắn muốn làm gì đây? Lam Tranh thấy nàng không vui, hừ giọng: "Này, không phải nàng lại nghĩ xấu gì ta đấy chứ?"
"Không có, không có." Vũ Lâu vội nói: "Ở đây cũng không phải là nơi tốt đẹp gì, đừng đưa nàng ta đến đây. Hơn nữa, ta đang là người có tội, còn đòi có nha hoàn hầu hạ thì ra thể thống gì."
"Vậy thì đã làm sao, hoa khôi đàn tỳ bà hôm đó cũng có người hầu hạ mà."
Vũ Lâu nhớ tới nữ tử đàn tỳ bà ngày đó, thảo nào xinh đẹp như vậy, thì ra là hoa khôi giáo phường tư. Từ khi nàng bị phạt vào giáo phường tư, cảm thấy rất mất mặt, bình thường cũng không ra khỏi phòng, lại không cần tập luyện cầm ca, nên không quen biết nhiều người trong giáo phường. Nhưng ở nơi trăng hoa này, nhan sắc đương nhiên cũng được phân cấp.
Lam Tranh thấy nàng không nói gì, hắn tưởng nàng đang nhớ lại chuyện đêm đó, hắn cố tình chọc tức nàng, nên chủ động nhận sai: "Vũ Lâu, nàng đừng hiểu lầm…… Thật ra…… Đêm hôm đó, ta cũng chưa hề……"
Nàng không chú ý nghe hắn nói, hắn còn đang ấp úng chưa nói xong, nàng đã nói: "Ừ, ta biết."
Lam Tranh không cần đoán cũng biết nàng chẳng để ý đến lời hắn nói, hắn nắm cổ tay nàng hỏi: "Nàng biết cái gì? Nói ra cho ta nghe xem nào?"
Vũ Lâu bị hắn nắm, cổ tay đau ê ẩm, nước mắt trào ra mà ngay cả chính nàng cũng không biết vì sao mình khóc: "Thật sự xin lỗi…… ta không chú ý……"
Thật ra, nàng không nghe thì thôi, hắn chỉ muốn hỏi lại thôi mà, nếu nàng ngang bướng ngẩng đầu cãi \'lời của ngươi cũng đâu phải thánh chỉ, vì sao phải nghe từng từ từng chữ một\', nếu nàng đấu võ mồm với hắn, thì việc này cũng coi như xong. Nhưng giờ nàng lại sợ hãi, run rẩy giải thích khiến hắn cực kỳ không thoải mái.
"Vũ Lâu?"
Nàng nhỏ giọng nức nở: "…… Thật sự xin lỗi…… Thật sự xin lỗi……"
Lam Tranh cũng sợ làm n