Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương
Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342557
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2557 lượt.
nhất định sẽ khuyên nhủ tiểu thư, sẽ nhắc tiểu thư mau chóng trở về bên cạnh Vương gia."
"Coi như ngươi cũng có chút thông minh. Đi đi." Việc này không nên chậm trễ, Lam Tranh gọi một hộ vệ nói: "Đưa nàng ta đi Phủ Tấn vương, giao tận tay cho tiểu thư nhà nàng ta."
"Vâng."
Tên hộ vệ kia đưa Phi Lục đi, Lam Tranh không yên lòng ngồi chờ tin tức. Hai canh giờ sau hộ vệ kia mới trở lại. Lam Tranh vội vàng tra hỏi hắn tình hình Phủ Tấn vương. Hộ vệ nói: "Thuộc hạ vẫn chưa nhìn thấy Tần tiểu thư, Tấn vương điện hạ nói sẽ đưa Phi Lục cô nương đến cho Tần tiểu thư ạ."
Vương Lân nghe xong nói: "Xem ra, Tấn vương đã sắp xếp cho Tần Vũ Lâu ở chỗ khác."
Lại cự tuyệt Tấn vương
Trời dần tối, ngày hôm đó, sắc trời ảm đạm âm u, mây đen kéo đến, gió ào ào thổi không ngừng, khiến những cánh cửa sổ cũng không thể đóng chặt. Chẳng bao lâu, trời bắt đầu có mưa nhỏ, Vũ Lâu lẩm bẩm: "Âm u cả ngày mà lại mưa nhỏ thế kia….."
"Tiểu thư, ở đây gió lùa lạnh lắm." Phi Lục đặt cơm chiều xuống, đi đến bên cửa sổ, đóng lại cẩn thận.
Vũ Lâu nói: "Trong lòng buồn bực khó chịu, hứng một chút gió cũng thấy thoải mái hơn."
Phi Lục thầm thở dài, hai người ở trong tiểu viện nhỏ này đã ba ngày rồi. Tâm tình tiểu thư bây giờ mới có vẻ ổn định một chút. Xa cách một năm, giờ gặp lại nhìn tiểu thư như vậy mà cô thấy hoảng sợ. Trong trí nhớ của cô, tiểu thư lúc nào cũng như chú nai con, vui vẻ, hoạt bát, bất cứ lúc nào cũng rất có sinh khí. Nhưng tiểu thư của mấy ngày trước, cả người ảm đạm không có chút tia sáng nào, kìm nén, trầm lặng giống một vùng nước sâu, vừa gặp cô, nàng đã ôm chầm lấy cổ cô, khóc òa lên. Mặc dù cô rất cảm động vì thấy tiểu thư thương cô như thế, nhưng Phi Lục vẫn nghĩ, nếu như bình thường, lẽ ra tiểu thư đã nắm tay cô, và vui mừng cười thật tươi mới đúng.
"Tiểu thư, để em đi xem thế nào." Phi Lục cầm lấy chiếc ô bằng giấy dầu, bước ra ngoài.
Vũ Lâu ở trong phòng, bất an chờ tin tức ngoài cửa, hai tay bối rối vò vạt áo, chợt nghe Phi Lục nói: "Tiểu thư, là Tấn vương điện hạ."
Lúc này lòng nàng mới buông xuống, đứng dậy vén gọn tóc tai để đón Tấn vương.
Bây giờ nàng có thể gặp bất cứ ai, chỉ cần không phải là Lam Tranh.
Diệp Thành thấy tinh thần của Vũ Lâu có vẻ tốt hơn rất nhiều so với ngày hắn đón nàng ra khỏi giáo phường tư, hắn an ủi nàng: "Thấy nàng ngày một khá lên ta cũng yên tâm hơn."
Vũ Lâu tự cảm thấy mình thật quá ích kỷ, rõ ràng không thể phát triển tình cảm với hắn, lại còn đón nhận lòng tốt của hắn, trong lòng vô cùng áy náy: "Điện hạ, ngài đối xử với ta tốt thế này, ta chỉ sợ không có cách nào báo đáp."
"Lần này ta không cần nàng báo đáp." Diệp Thành cười nói.
Dù nói là không cần nàng hồi báo, nhưng cũng mục đích của hắn cũng đều là vì muốn lấy cớ để nói chuyện với nàng mà thôi.
Vũ Lâu vẫn lo lắng: "…… Ta đã từng ở giáo phường tư, cũng không còn sạch sẽ nữa, thân phận thấp kém, cứ gặp gỡ điện hạ thế này không hay lắm."
Diệp Thành không để ý: "Nhưng giờ nàng đã bình an ở đây, đừng nghĩ đến những chuyện đã qua nữa. Ta cam đoan, sẽ không ai dám làm tổn thương nàng."
Về phần là ai làm tổn thương nàng, thì không cần nói cũng biết.
"Nhưng ta cũng không thể trốn tránh cả đời được."
"Nàng gả cho ta, sẽ không cần phải tránh né nữa."
Vũ Lâu kinh ngạc, lập tức nói: "Xin điện hạ đừng đùa như thế. Ta đã từng nói, phận gái không thờ hai chồng, giờ ta lại ở nhờ chỗ này của ngài, chỉ sợ sẽ mang thêm phiền toái đến cho ngài thôi."
"Được rồi, không nói chuyện này nữa." Diệp Thành nói: "Giờ nàng cứ ở lại đây, chờ một thời gian nữa, nàng cứ tĩnh dưỡng cho tốt, rồi từ từ tính chuyện sau này."
Vũ Lâu nhớ Vân Triệt từng nói sau lễ cúng tế Hạ chí hắn sẽ rời kinh thành. Giờ đã qua Hạ chí rồi, không biết hắn đã đi chưa.
"Điện hạ, Hàn vương thế tử đã rời kinh thành chưa?"
Ở buổi yến tiệc của Lương Vương hôm đó, hắn thấy nàng và Vân Triệt có vẻ rất thân thuộc: "Nàng biết thế tử à?"
Vũ Lâu nói: "Nhìn hắn rất giống một người bạn tốt của ta, nên ta cứ vô thức mà chú ý đến hắn nhiều hơn." Nàng ngượng ngùng cười nói: "Sao ta lại hỏi vấn đề này chứ, ta đâu xứng."
"Đúng ra là thế tử phải rời khỏi kinh thành rồi, nhưng vì Hàn vương sợ hắn đi đường gặp chuyện không may, nên phái một người tới đón hắn, chờ người kia đến nơi, hắn sẽ rời đi."
Vũ Lâu à một tiếng: "Hắn cũng phải đi thôi."
Chỉ có lúc ở bên cạnh hắn, nàng mới thấy thoải mái.
Diệp Thành nói: "Nếu nàng muốn gặp hắn, chờ khi nào nàng tĩnh dưỡng khỏe hẳn rồi, có thể đến Vân Nam tìm hắn mà."
"Ngài không ngại sao?" Hắn đã từng cầu hôn với nàng, chẳng lẽ không để ý rằng Vân Triệt này rất giống \'tình địch\' hay sao?
Diệp Thành nhướng mày cười: "Ta đâu phải là Lam Tranh."
Nhắc đến Lam Tranh, cảm xúc của nàng lại trở nên mông lung: "Nếu hắn biết ta ở chỗ của ngài, chắc chắn sẽ rất tức giận."
"Nàng sợ chọc giận hắn, hắn sẽ lại tra tấn nàng sao?" Diệp Thành nói: "Hắn luôn làm tổn thương nàng, nhưng nếu nàng luôn luôn ở b