Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342523
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2523 lượt.
kéo cả hai người xuống nước, một lần giải quyết cả hai luôn.
Phi Lục khiếp sợ nói: "Tiểu thư, người và Thái tử gia muốn làm gì vậy?"
"Phi Lục, căn phòng này thực ra là Lam Tranh đã tìm từ trước rồi, đưa ta đến đây cũng là kế hoạch sắp đặt từ đầu." Vũ Lâu nói: "Chúng ta muốn làm gì, em không cần để tâm, ta chỉ hỏi em, em có một lòng trung thành với ta không?"
"Đương nhiên rồi, từ nhỏ tới giờ, Phi Lục chỉ một lòng đi theo tiểu thư."
Vũ Lâu gật đầu: "Vậy là tốt rồi……" Nàng ra hiệu cho Phi Lục ghé sát tai về phía mình: "Ngày mai ta để em xuống phố làm ăn mày, em có làm được không?"
Phi Lục đỏ mặt ngượng ngùng: "Tiểu thư, dù đã bị đuổi ra khỏi cung, chúng ta cũng còn đường khác sinh sống, đâu cần phải đi ăn xin cho qua ngày?"
"Có lẽ ngày mai, cả kinh thành sẽ quan tâm đến tình hình của ta sau khi bị đuổi ra khỏi cung, cái gì cần biết thì phải để họ biết." Tất cả những gì họ làm là vì muốn cha nàng biết được mọi chuyện: "Em xuống phố ăn xin, là để họ biết cuộc sống của ta thê thảm thế nào……"
Phi Lục có vẻ đã hiểu ra một chút: "Đây là khổ nhục kế sao? Tiểu thư muốn lão gia quay về liên lạc với người? Nhưng nếu bọn họ bị bắt được……"
Mặc dù Vũ Lâu cũng lo lắng chuyện đó, nhưng nàng càng để ý chuyện Lam Tranh và nàng có phải là huynh muội hay không hơn.
Chỉ có cách dụ cha xuất hiện, cho nàng một đáp án chính xác, thì nàng mới có dũng khí mà sống tiếp.
"Cứ vậy đi." Nàng không nghĩ ra cách nào tốt hơn: "Chờ họ thật sự xuất hiện rồi nói sau."
Phi Lục dạ một tiếng, rồi vỗ ngực nói: "Nhưng mà tiểu thư à, người dọa em sợ chết mất, em đã nghĩ người thực sự bị phạt trượng đấy."
Vũ Lâu vừa nghe, liền cởi quần áo, tháo vải bông quấn quanh người ra: "Mấy thứ này cũng nặng thật."
"Còn máu thì sao?"
"Đã chuẩn bị trước rồi, không phải của ta."
Phi Lục thu dọn hết rác xong lại quay về bên cạnh Vũ Lâu nói: "Lão gia làm việc cẩn thận như vậy, không biết đợi đến bao giờ ông mới đến nữa. Lỡ đợi mãi không thấy, thì chúng ta phải làm sao bây giờ?"
"Nếu trong vòng ba tháng không chờ được cha tới, chúng ta sẽ lén rời khỏi nơi này, vĩnh viễn không trở về nữa."
Phi Lục cười nói: "Tiểu thư, Thái tử sẽ không để người đi đâu, người chỉ cần bước chân trước, thì ngài ấy đã đuổi theo sau lưng rồi."
Vũ Lâu buồn bã cúi đầu, thở dài một hơi: "…… Hắn không để tâm, nhưng ta không thể không để tâm được…"
Phi Lục không hiểu, nhưng thấy vẻ mặt nghiêm trọng của tiểu thư, cô biết ngay là đề tài này không nên nhắc đến nữa, lập tức lảng sang chuyện khác: "Trước khi vào phủ, em cũng phải đi xin ăn từng bữa, không ngờ trải qua bao nhiêu năm, giờ lại quay về nghề cũ."
Trong nhà đã có ca ca, việc cô ra đời chỉ càng tăng thêm gánh nặng cho gia đình. Cha mẹ vốn đã nghèo khó, không có cách nào nuôi thêm cô nữa, thiên tai ập tới, thu hoạch mùa màng không tốt, cả nhà cô chạy nạn ăn xin cũng không được bao lâu. Cha cô vốn định bán cô đi, ai ngờ phúc cô lại lớn đến thế, nhập vào phủ thị lang được làm thiếp thân nha hoàn của tiểu thư, lớn lên cùng tiểu thư, lương tháng và bạc tiểu thư thưởng cho cũng đủ để cha mẹ cô sống thoải mái, còn giúp ca ca đọc sách, công danh rạng rỡ nữa.
Ân huệ của tiểu thư, cô không cách nào báo đáp được.
Vũ Lâu thở dài: "Khổ cho em rồi, nếu em không muốn, ta sẽ để em đi tìm ca ca em."
Phi Lục quẹt miệng: "Khi Tần phủ bị tịch thu tài sản, người đã đuổi em đi một lần, giờ người có nói gì em cũng không đi nữa."
Vũ Lâu nói đại khái những chuyện cần làm để Phi Lục đi lo liệu.
Trà lâu, tửu điếm trong kinh thành là nơi sản sinh ra những tin đồn.
"A? Ngươi biết gì chưa? Nghe nói tiểu thư Tần gia lại bị Thái tử đuổi ra ngoài rồi."
"Ha ha, đây cũng đâu phải chuyện gì mới mẻ. Nàng ta bị Thập Hoàng tử tra tấn đi tra tấn lại vài lần rồi, vừa ra khỏi giáo phường tư mấy ngày, đã bị đánh hai mươi trượng đuổi khỏi cung, ôi ôi, thật là đáng thương."
"Ôi, ta còn nghe nói là hai chân nàng ta nát vụn hết, nha hoàn ngày xưa của nàng phải đi ăn xin để kiếm tiền xem bệnh cho nàng đấy."
Cùng ăn tết
"Ôi, ta còn nghe nói là hai chân nàng ta nát vụn hết, nha hoàn ngày xưa của nàng phải đi ăn xin để kiếm tiền xem bệnh cho nàng đấy." Một người ra vẻ thần thần bí bí nói: "Nghe nói, da thịt nàng ta bị thối rữa hết, như không còn đường sống nữa ấy."
"Tần gia cũng xui xẻo thật, từ một Vương phi cao quý giờ bị lâm vào cảnh thế này." Một người lắc đầu thở dài: "Con gái chịu cực khổ đến như vậy, mà người làm cha thì chạy trốn không biết tung tích ở đâu, ngay cả một sợi tóc cũng không nhìn thấy, thật quá nhẫn tâm mà."
"Không phải chứ!" Đang nói, người nọ thò người ra ngoài lầu hai của tửu điếm, ngoắc người còn lại: "Mau qua đây nhìn xem, không phải là cô nha hoàn kia đó sao. Xinh xắn như vậy mà phải đi ăn xin, thật là đáng tiếc…… chà." Nói xong, hắn ngẩn ra, rồi cười xấu xa, đặt ly rượu xuống bàn, đi vài bước xuống lầu, ra khỏi tửu điếm, đứng trước mặt cô gái mặc áo thô vá chằng vá đụp, nở nụ cười dâm đãng.
Phi