Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342525
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2525 lượt.
lại, gối đầu lên đùi trái của nàng, không nhúc nhích.
"Lam Tranh?"
Nàng gọi hắn, không có ai đáp lại.
Thì ra là đang ngủ.
Một canh giờ sau, huyệt đạo của nàng tự giải, rốt cuộc nàng cũng có thể cử động, vội dời đầu hắn ra khỏi chân mình, định tung chân đá hắn một cái, nhưng chần chờ một chút, lại dừng lại, ngơ ngẩn ngắm vẻ mặt ngủ say của Lam Tranh, đưa tay định bóp mặt hắn một cái, nhưng rồi cũng nhịn xuống. Cuối cùng, nàng nhẹ nhàng đặt đầu hắn lên gối, khoác áo ngủ gấm lên người rồi nằm cạnh hắn.
"Lửa…… lửa…… đừng tới đây…… đừng tới đây……"
Ngủ đến nửa đêm, Vũ Lâu đột nhiên nghe thấy Lam Tranh thống khổ kêu la, dọa nàng tỉnh cả ngủ.
"Lam Tranh! Lam Tranh! Huynh tỉnh lại đi!"
Lam Tranh mở choàng mắt, thở hổn hển vài hơi, ánh trăng chiếu vào giúp hắn nhìn thấy ánh mắt lo lắng của Vũ Lâu đang nhìn mình, vội lau mồ hôi lạnh, cười yếu ớt nói: "Ta còn tưởng nàng chạy đâu rồi, không ngờ còn ngủ cùng ta."
"Lam Tranh, huynh không sao chứ? Gặp ác mộng à?" Những câu hắn vừa nói nàng đã từng nghe, là đêm hắn thức tỉnh.
Lam Tranh ôm chặt lấy nàng, ngăn những lời nàng muốn nói, cọ cọ vào mặt Vũ Lâu: "Ừ, mơ thấy nàng rời bỏ ta mà đi."
Vũ Lâu vừa nghe đã biết hắn nói dối, nàng nghĩ hắn không muốn nói nên không hỏi nhiều nữa. Nhưng nỗi hận vừa rồi thì nàng vẫn nhớ rất rõ ràng, trừng mắt liếc hắn một cái rồi đưa tay điểm huyệt Lam Tranh, cảm thấy vẫn chưa giải hận, liền điểm luôn cả huyệt câm của hắn.
"Cho huynh nếm thử mùi vị này đi."
Nàng hừ một tiếng, yên tâm nghiêng người nằm ngủ.
***
Trưa hôm sau, thái giám, cung nữ trong Chiêu Đức cung nghe thấy tiếng la hét giận dữ của Thái tử: "Tần Vũ Lâu, nàng đúng là quá đê tiện, sáng hôm qua nàng lén lút đi đâu?"
Tiếng đập vỡ đồ đạc vang lên.
"Cái gì? Tần Vũ Lâu? Nàng nói Mục phi bức hiếp nàng, bắt nàng đi tra xét tình hình bên Cố phi?...... Không đúng? Là Cố phi bức hiếp nàng, bắt nàng đi tra xét tình hình bên Mục phi? Rốt cuộc là ai sai ai? Quên đi, ba nữ nhân các người, đi lĩnh hai mươi trượng, đến từ đâu thì quay về chỗ đó đi!"
Cửa tẩm cung bị mở ra, thái giám đẩy ba nữ nhân xuống thềm đá.
Chờ Thái tử hạ lệnh, bọn thái giám giơ bổng lên đánh không chút thương tiếc những nữ tử đang khóc như hoa lê trong mưa này, đánh tới khi máu họ thấm đẫm quần áo, mỏng manh như hấp hối, đủ hai mươi trượng mới chịu thôi.
Thái tử rút ra hai phong hưu thư ném xuống trước mặt Cố thị và Mục thị, lạnh lùng phân phó: "Gọi hai nhà đến lĩnh người." Lại lạnh lùng lườm Tần Vũ Lâu: "Còn nàng, vứt ra ngoài chợ!"
Tình hình đột phát buổi sáng khiến Phi Lục sợ đến choáng váng, giờ mới kịp phản ứng, cô không để ý gì nữa, bổ nhào vào người Vũ Lâu, hai tay run rẩy đỡ nửa người nàng lên ôm vào ngực mình, khóc đến không thở nổi.
Đột nhiên, cô nhìn thấy tiểu thư thừa dịp người khác không để ý, làm mặt quỷ với cô, dùng giọng yếu ớt nhỏ như ruồi nói: "Trên mông có đồ bảo hộ rồi, ta không sao."
Nương tựa vào nhau
Tần Vũ Lâu bị thái giám kéo từ Chiêu Đức cung ra thẳng cửa cung, giao cho hộ vệ nhét vào xe ngựa trục xuất khỏi Hoàng cung. Tiểu thư đi rồi, Phi Lục cũng bị Thái tử hạ lệnh đuổi ra ngoài. Dù biết tiểu thư nhà mình chỉ làm bộ làm tịch như bị đánh, nhưng nghe thấy Thái tử nói muốn vứt nàng ra chợ, Phi Lục vẫn cảm thấy như trời sập xuống vậy, cứ khóc thút thít không ngừng.
Phi Lục tìm thấy tiểu thư nhà mình ở một góc đường vắng lặng, nhìn thấy nàng tóc tai hỗn độn, không có chút bộ dạng nào của tiểu thư khuê các, lại nhớ tới những việc đã xảy ra, cô lại không kìm được nước mắt, ôm tiểu thư nghẹn ngào nói: "Không cần biết lần này người muốn làm gì, nhưng thế này thì thảm quá, em thật sự không đành lòng nhìn thấy người chịu khổ."
"Chúng ta rời khỏi đây trước đã, có chuyện gì thì nói sau."
Phi Lục nói: "Tiểu thư, chúng ta không có chỗ nào để đi cả. Phương đại phu đã đóng cửa y quán, rời khỏi kinh thành rồi.
Chủ nhân tiểu viện này hình như đã lâu không trở về, khắp nơi đều phủ đầy bụi, Phi Lục mất rất nhiều công sức mới có thể dọn dẹp tạm ổn một chút. Cô mệt mỏi ngồi ở cửa đấm bóp vai thì nghe tiểu thư gọi mình, liền vội vàng đi vào đáp lời: "Tiểu thư, người tỉnh rồi à."
Vũ Lâu vỗ vỗ mép giường, kêu cô ngồi xuống: "Một thời gian ngắn tới đây, e là chỉ có ta và em nương tựa vào nhau mà sống thôi."
Phi Lục gật đầu, kiên định nói: "Phi Lục vẫn sẽ hầu hạ tiểu thư như trước, tuyệt đối không cẩu thả."
Vũ Lâu xoa thắt lưng, cau mày: "Đánh người ta cũng ác liệt thật, ta có đồ bảo hộ mà còn cảm thấy xương cốt như gãy lìa ra thế này, Cố thị và Mục thị kia, nếu còn sống thì có lẽ cũng chỉ còn nửa cái mạng thôi."
Lam Tranh nghe Hoàng hậu nói, trong hai trắc phi có một người cáo trạng lên với bà, nên vô cùng giận dữ. Lam Tranh hận nhất là có người bán đứng hắn, lần trước Vũ Lâu hợp tác với Tấn vương, đã bị hắn đóng dấu lên người. Hai người Cố Mục kia, không cần biết là ai cáo trạng, thì cũng đều đã động tới nỗi đau của Lam Tranh. Hắn đã nghĩ cách, để Vũ Lâu