Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342516

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2516 lượt.

Tranh phất tay đuổi thị vệ ra ngoài: "Đi ra coi chừng cửa đi!"
"Vâng."
Chờ bọn thị vệ lui xuống hết, trong phòng chỉ còn lại ba người bọn họ, Lam Tranh kéo ghế ngồi trước mặt Tần Khải Canh, đặt chân lên vai lão, cười lạnh nói: "Lão cáo già, nếu không phải ngươi nghe thấy chuyện ta đánh Vũ Lâu, đuổi ra khỏi cung, chỉ e là ngươi sẽ không lén lút quay lại kinh thành đâu nhỉ. Ngươi có tai mắt ở kinh thành đúng không? Có phải một vài tên quan dưới quyền thời ngươi còn ở Bộ binh đã báo tin cho ngươi không? Ha ha, không ngờ loại người như ngươi, đến lúc nghèo túng mà vẫn còn có người giúp đỡ."
Tần Khải Canh không nói gì.
Lam Tranh bĩu môi: "Lão cáo già nhà ngươi…… Hừ, lúc trước vì muốn cứu con trai, mà dám gả Tần Vũ Lâu cho ta."
"Lúc ấy đúng là đã đến đường cùng, bất đắc dĩ nên mới……" Tần Khải Canh nói: "Viễn Địch bị người ta cáo trạng, tính mạng không giữ được, Vương Hiền phi lại qua đời, Tấn Vương ở tận Liêu Đông, không giúp được gì. Đúng lúc này, Hoàng hậu nương nương triệu kiến ta, nói chỉ cần gả Vũ Lâu cho điện hạ, thì có thể giữ được mạng sống của Viễn Địch. Ta biết Vũ Lâu nhất định sẽ không đồng ý, cho nên mới lừa nó, nói rằng thân thể ngài có bệnh, còn không có vấn đề gì khác……"
Kết quả là đêm động phòng đó, Vũ Lâu đã phát hiện ra vấn đề, còn làm loạn một trận nữa.
Lam Tranh nhớ lại chuyện trước kia, nói: "Việc ngươi gả Vũ Lâu cho ta, thật ra lại là chuyện đúng nhất mà ngươi từng làm. Nếu không, thì giờ ngươi đã bị chặt hết chân tay, nằm bẹp như con lợn mà trả lời câu hỏi của ta rồi."
Mồ hôi lão tuôn như mưa: "…… Điện hạ, những năm gần đây, không ngày nào là ta không hối hận, lúc nào cũng hốt hoảng lo sợ."
"Sợ ta tỉnh lại, sẽ tính sổ với các ngươi đúng không?" Lam Tranh cười lạnh: "Ngươi nên biết, là ngay cả Tĩnh Thần ta còn giết, ngươi……"
"Ta biết, quả thật ta nên chết từ lâu rồi, ta thật sự có lỗi với mọi người."
Lam Tranh nói: "Nếu đã vậy, thì ngươi hãy nói hết những gì ngươi biết ra đi. Ngươi đã kết đồng minh với Tĩnh Thần như thế nào để đối phó với ta…… Còn nữa, rốt cuộc Tô Tiêu là ai?"
Vũ Lâu nghe đến đó, trong lòng run lên, chẳng lẽ Lam Tranh cũng không biết Tô Tiêu là ai?
Tần Khải Canh nghe được hai chữ Tô Tiêu, sắc mặt lại biến đổi: "Hắn……"
Lam Tranh vốn rất hận lão, nhưng vì nể mặt Vũ Lâu nên mới không đánh lão. Giờ thấy lão lại vẫn muốn giấu diếm, hắn không kìm được lửa giận nữa, nhấc chân đạp lão ngã thẳng xuống sàn, gót chân đặt lên cổ lão, lạnh giọng nói: "Nếu không nói, thì vĩnh viễn ngươi cũng không cần nói nữa, ta chỉ cần giết ngươi để hả giận là đủ rồi."
Tần Khải Canh không thở được, mặt đỏ bừng: "Ta nói, ta nói là được……"






Cha Tần nhớ lại: Chân tướng hai mươi năm trước.
Tần Khải Canh ta tuy sinh ra ở kinh thành, nhưng luôn ở Hoa Đình, quê hương của ông nội. Không thể không thừa nhận, ta có chút thiên phú về đọc sách thánh hiền, dễ dàng thi được vào trường huyện. Cũng ở đây, ta đã gặp Tử Nhạc, con gái của Lãnh tiên sinh.
Ta luôn tự hào vì mình có trí tuệ hơn người, và gia thế ưu tú, nên một danh hiệu tú tài nho nhỏ ở Hoa Đình không thỏa mãn được ta. Nơi ta đặt chân đến chỉ có thể là kinh thành, đề danh trên bảng vàng làm rạng rỡ tổ tông. Vì thế, khi nhận được sự quan tâm của Tử Nhạc, dù ta biết, cũng đành giữ khoảng cách với nàng.
Nếu không định cưới người ta, thì không nên trêu đùa nàng. Tiếc là, thời trẻ, ta bị thói ham hư vinh làm mờ mắt, Tử Nhạc lại đẹp như thế, mọi người đều biết nàng thầm mến ta, sự hâm mộ của bạn học khiến cho ta không thể dừng trò chơi nguy hiểm đó lại được. Ta đối với nàng, vừa gần vừa xa, biến mình thành một tài tử phong lưu trong tiểu thuyết, trình diễn một câu chuyện tình yêu say đắm đầy đau khổ với giai nhân.
Có chút gia vị này, những bài vở buồn tẻ trở nên thú vị hơn rất nhiều. Nhưng gia vị chỉ có thể là gia vị, khi buổi tiệc tan, nó sẽ mất đi giá trị tồn tại. Gần tới kỳ thi, cha ta cũng thúc giục ta quay về kinh thành, trong đầu ta lúc đó chỉ tràn đầy tham vọng được đứng trên Kim Loan điện, làm sao còn có thể suy nghĩ đến trò chơi tình ái đó nữa.
Ta ngẩn người, dù ta tham gia khoa cử có thành tích tốt, thì cũng phải đi các địa phương hẻo lánh vài năm mới có thể quay về kinh thành.
"Còn không mau lại đây." Nàng lại vẫy tay với ta.
Đúng lúc này, một tiếng quát lớn truyền đến: "Thanh nhi, muội lại làm càn nữa!"
Ta quay đầu, thấy một cô gái có vẻ lớn tuổi đi ra, ăn mặc còn lộng lẫy hơn người thiếu nữ đang đứng trước mắt ta này, nhưng nhìn cách búi tóc thì có vẻ nàng ta đã thành thân rồi.
Mọi người nhìn thấy nàng ta, đều thi lễ nói: "Tương Vương phi."
Nàng kia nói: "Thì ra Phức tỷ tỷ còn chưa quay về vương phủ à."
Vương Phức cũng không đáp lại cô ấy, mà quay sang nói với ta: "Muội muội của ta không hiểu chuyện, đắc tội công tử rồi."
"Hừ, tỷ tỷ xen vào chuyện của người khác làm gì, ta hứa cho hắn làm quan, hắn chỉ ước gì được làm đá cho ta kê chân ngay thôi ấy." Cô gái kia kiêu căng nói. Sau đó ta mới biết,